Chương 17: (Vô Đề)

Cẩm Y Vệ tiếp tục đơn phương đối xử lạnh nhạt, trước cửa Ninh Xương Hầu phủ lại tiếp tục vắng vẻ. Ninh Xương Hầu lại càng táo bạo dễ nóng giận, mà mỗi lần ông ta phát giận, người trước tiên gặp tai ương chính là Giản Chấn. Mỗi lần nghe Giản Chấn bị mắng, trong lòng đám hạ nhân Hầu phủ đều thấy lo lắng, sợ tiếp theo lại tới phiên mình.

Đảo mắt lại trôi qua một ngày, Anh Nhi đi ngang hoa viên một chuyến, trong lòng sợ hãi nhanh chóng chạy về biệt viện: "Đại tiểu thư, thiếu gia lại bị mắng rồi, lần này mắng ác lắm."

Giản Khinh Ngữ yên lặng uống một ngụm nước trà: "Trong tủ quần áo của ta vẫn còn một ít ngân phiếu, ngươi thay ta đưa cho hắn đi."

"... Còn đưa nữa ạ? Đã đưa rất nhiều lần rồi, đây toàn là tiền tiêu vặt ngài tích góp từ lúc hồi phủ đến giờ, tất cả đều đưa cho ngài ấy hết rồi." Anh Nhi nhỏ giọng nói thầm.

Giản Khinh Ngữ uống cạn một chén trà: "Coi như là mua sự an lòng đi." Nếu không phải tên nhóc ăn chơi trác táng kia cõng nồi cho mình, hôm nay bị mắng chính là nàng a.

Anh Nhi nghe vậy gật gật đầu, vào phòng ngủ lấy ngân phiếu ra, vừa định đi đưa cho Giản Chấn, trong viện liền có nha hoàn tới truyền lời. Nha hoàn đến trước mặt Giản Khinh Ngữ hành lễ: "Đại tiểu thư, Hầu gia phân phó, muốn ngài hôm nay nghỉ ngơi sớm, sáng sớm ngày mai theo phu nhân lên Nam Sơn Tự cầu phúc."

"Không có dịp gì, sao đột nhiên lại muốn đi cầu phúc?" Giản Khinh Ngữ nghi hoặc.

Nha hoàn do dự một chút không lên tiếng. Anh Nhi có quen biết với cô ta, lập tức hối thúc: "Đáp lời Đại tiểu thư nhanh đi!"

Nha hoàn đành phải trả lời: "... Nô tỳ nghe nói, phu nhân hẹn gặp tẩu phu nhân nhà mẹ đẻ, muốn tìm một mối hôn sự cho Đại tiểu thư. Ngài mai đưa Đại tiểu thư đi Nam Sơn Tự chính là để ngài xem mắt hôn phu."

"Hôn sự do phu nhân tìm?!" Anh Nhi đột nhiên mở to hai mắt, thấy nha hoàn kia vẫn còn ở đây, lời đã đến bên miệng lại phải ráng nhịn xuống, thẳng đến khi nha hoàn kia rời đi mới hoảng loạn nói với Giản Khinh Ngữ, "Đại tiểu thư, phu nhân luôn luôn không thích ngài, sao lại có lòng hảo tâm tìm hôn sự cho ngài chứ, không phải là có âm mưu gì chứ?"

Giản Khinh Ngữ lại rót một chén trà, uống xong mới chậm rãi mở miệng: "Không có âm mưu gì đâu, chỉ là sợ ta tuổi ngày càng lớn, lại trì hoãn không gả đi, sợ là sẽ phải ở lại Hầu phủ cả đời chướng mắt bà ta mà thôi."

Đảo mắt lại một ngày trôi qua.

Sáng sớm, Giản Khinh Ngữ liền cùng Tần Di và Giản Mạn Thanh ngồi xe ngựa đến Nam Sơn Tự.

"Theo lý thuyết, ta cũng không phải mẫu thân của cô, việc hôn nhân của cô không tới phiên ta nhọc lòng, nhưng mẫu thân cô đi sớm, tuổi cô lại lớn, nếu lại chậm trễ nữa, chỉ sợ cô thực sự sẽ trở thành gái lỡ thì," Tần Di đã lâu không ra khỏi nhà, tâm tình hiển nhiên không tệ, khó có được lúc kiên nhẫn với Giản Khinh Ngữ.

"Lần này dẫn cô đi gặp, đó chính là cháu trai của tẩu tử nhà mẹ đẻ ta, ở Giang Nam cũng coi như là dòng dõi thư hương, nghe nói lớn lên tuấn tú lịch sự, người cũng có chí khí. Hiện tại hắn tới kinh thành đọc sách, nếu cho thêm chút thời gian, hẳn có thể thi đậu công danh. Hầu gia nói mấy ngày này không nên làm cao, cho nên hôm nay chỉ đi gặp mặt làm quen, nếu thích hợp thì sẽ ước định bằng miệng trước, đợi cho phong ba ở Hầu phủ qua đi rồi mới chính thức đính hôn."

Xuất thân dòng dõi thư hương, lại không sợ đắc tội Cẩm Y Vệ, công danh e là vô vọng, địa vị lại kém xa Hầu phủ không chỉ nửa điểm một điểm, vừa nghe là đã thấy rất dễ thoát khỏi. Giản Khinh Ngữ nhìn ấm trà trên bàn nhỏ, dường như đang suy tư gì đó.

Giản Khinh Ngữ thật ra chỉ là không muốn nói chuyện, nhưng trong mắt Tần Di, lại mang ý nghĩa là nàng không thích việc hôn nhân này. Tần Di đang định trào phúng mấy câu, lại bị Giản Mạn Thanh ngồi bên cạnh kéo ống tay áo một cái, bà ta lập tức nhịn xuống.

"Ta biết cô chướng mắt người ta, nhưng lại có thể làm gì chứ? Tình hình Hầu phủ hiện tại cô cũng thấy rồi, mấy thế gia đại tộc kinh thành thấy chúng ta tránh còn không kịp, căn bản không có khả năng liên hôn với chúng ta. Mệnh cô lại không tốt bằng Mạn Thanh, đã sớm định hôn sự với đích công tử nhà Chu Quốc Công. Bây giờ có thể tìm được một nhà như vậy, ít nhiều cũng là nhờ tẩu tử ruột thịt nhà ta ra mặt hòa giải.

Cô phải nên cảm kích mới đúng."

Tần Di vừa dứt lời, tựa hồ lại thấy sung sướng, lại bắt đầu khoe nhà mẹ đẻ bà ta đối đãi với bà ta thế nào, tương lai Giản Mạn Thanh về nhà chồng có thể diện ra sao, nói ra nói vào vẫn không quên hạ thấp Giản Khinh Ngữ mấy câu.

Giản Khinh Ngữ vào tai này ra tai kia, nhưng thật ra Giản Mạn Thanh ngồi ở bên cạnh, nghe Tần Di khen vị hôn phu của mình cũng không có vẻ cao hứng cho lắm, chỉ hơi chau mày ra hiệu cho bà ta đừng nói nữa. Đáng tiếc, Tần Di bây giờ chỉ muốn khoe khoang với Giản Khinh Ngữ, nên nhất thời không chịu dừng lại.

Giản Mạn Thanh biểu tình càng lúc càng lạnh lùng, rốt cuộc nhịn không được: "Từ lúc chúng ta nháo với Cẩm Y Vệ, phủ Quốc Công bọn họ có từng tới Hầu phủ lần nào chưa?"

Tần Di đang khoe khoang, đột nhiên im bặt, liếc Giản Khinh Ngữ một cái, khuôn mặt sau đó đỏ bừng: "Hừ, có lẽ là có việc gấp, con đừng nghĩ nhiều quá."

Giản Mạn Thanh ý thức được mình vừa thất thố, cúi đầu không nói nữa.

Giản Khinh Ngữ hiếm khi thấy nàng ta chống đối Tần Di như vậy, trong lúc nhất thời có chút ngoài ý muốn.

Cả quãng đường kế tiếp, trong xe ngựa an tĩnh hơn rất nhiều, thẳng một đường đi đến trước cổng Nam Sơn Tự. Hai mẹ con Giản Mạn Thanh vẫn còn có chút ngượng ngập, cuối cùng vẫn là Giản Mạn Thanh đỡ lấy cánh tay Tần Di trước, bà ta mới ủy khuất liếc nhìn nàng một cái.

Giản Khinh Ngữ nhìn tay Giản Mạn Thanh đỡ Tần Di, hơi dừng một chút. Cuối cùng, nàng lại rũ mắt quay mặt đi.

Hôm nay không phải dịp lễ tết gì, người tới cầu thần bái phật cũng không có bao nhiêu, Giản Khinh Ngữ theo mẹ con Tần Di một đường đi vào trong chùa, cũng chỉ gặp có hai ba người. Khi Giản Khinh Ngữ đi ngang một người lạ mặt, trong lúc vô tình, nàng nhìn thấy trong tay phải của người kia có giấu một cái gì đó gồ lên, hơi có chút khó hiểu, nhưng còn chưa kịp nhìn kỹ, người nọ đã cúi đầu rời đi.

"Nhìn cái gì đấy?" Tần Di đột nhiên mở miệng.

Giản Khinh Ngữ hoàn hồn: "Không có gì."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!