Sau khi nói xong câu 'ngươi nghĩ hay quá' kia chuyện gì đã xảy ra tiếp theo nhỉ? Có phải giấc mộng kia chỉ dừng lại ở đó không, hay còn có chuyện gì khác?
Buổi sáng Giản Khinh Ngữ tỉnh lại ngồi ngây ngốc ở trên giường, nỗ lực nghiệm lại giấc mộng quá mức chân thật đêm hôm qua. Nàng chợt nhớ tới chuyện gì đó, gương mặt bỗng chốc nóng lên. Nàng gần đây càng lúc càng kỳ cục, vậy mà mơ thấy Lục Viễn đối với nàng... Từng chi tiết nhỏ trong mộng cảnh gợi lên, Giản Khinh Ngữ lắc lắc đầu, ý đồ đem những suy nghĩ lung tung này xua đi hết.
"Đại tiểu thư, ngài tỉnh rồi sao?" Anh Nhi cách một cánh cửa cao giọng hỏi.
Giản Khinh Ngữ hoàn hồn: "Tỉnh rồi."
Đáp xong, liền nghe thấy tiếng mở cửa, Giản Khinh Ngữ đang định xuống giường, đột nhiên thấy lạnh trước ngực. Hóa ra là dây áo yếm sau lưng đã bị bung. Nàng buông tiếng thở dài, vừa định đưa tay buộc lại, chợt chú ý thấy vài vệt đỏ trên người mình.
Vệt đỏ to cỡ chừng cánh hoa mai, có đậm có nhạt, dàn đều khắp nơi trên da thịt. Quan trọng là đêm qua trước người nàng hoàn toàn không hề có những dấu đỏ này. Giản Khinh Ngữ nhìn những dấu đỏ bỗng nhiên xuất hiện sau một đêm, cả người cứng đờ.
h*m m**n chiếm hữu của Lục Viễn rất mạnh, ở trên giường trước nay chưa từng biết săn sóc là gì. Trước kia đi theo hắn, trên người nàng cơ hồ ngày nào cũng xuất hiện dấu vết mới, những dấu hôn ngân kia không khác mấy so với những dấu hoa mai trên người nàng bây giờ. Trùng hợp hơn nữa chính là, tối hôm qua bản thân nàng cũng mơ thấy Lục Viễn đối với nàng... Cho nên tất cả đều không phải là mộng, Lục Viễn đã tới đây ư?
Tưởng tượng tới khả năng này, cả người Giản Khinh Ngữ bất chợt lạnh toát.
Khi Anh Nhi tiến vào, thấy Giản Khinh Ngữ ngây dại ngồi một chỗ, đang định hỏi nàng bị sao thì đột nhiên chú ý thấy những dấu vết trên người Giản Khinh Ngữ, lập tức kinh hô một tiếng.
Giản Khinh Ngữ hoàn hồn, nhanh chóng lấy y phục che lại: ".. Chải đầu cho ta đi."
"Đại tiểu thư, ngài cũng bị côn trùng cắn hả?" Anh Nhi vội vàng tiến lên.
Giản Khinh Ngữ nhạy bén bắt lấy trọng điểm: "Cũng bị?"
"Đúng vậy, hôm qua hoa nở trong viện, gọi đến rất nhiều côn trùng, có mấy nha hoàn bị côn trùng cắn đến cả người toàn là dấu đỏ, giống hệt như dấu đỏ trên người ngài vậy á," Anh Nhi nói xong, lại âm thầm áy náy, "Đều là do nô tỳ không tốt. Tối hôm qua sợ quấy rầy Đại tiểu thư nghỉ ngơi, nên cũng chỉ rải vôi xung quanh phòng ngủ, không nghĩ tới côn trùng đã vào trong phòng từ trước, hại Đại tiểu thư bị cắn thành như vầy..."
"Cho nên ta là bị côn trùng cắn sao?" Giản Khinh Ngữ bán tín bán nghi ngắt lời Anh Nhi.
Anh Nhi dừng một chút, mê mang hỏi lại: "Nếu, nếu không thì là gì ạ?"
"... Đêm qua không có ai tới trong viện phải không? Cửa sổ đều khóa trái? Khóa cửa sổ có bị cắt đứt nữa hay không?" Giản Khinh Ngữ liên tiếp hỏi mấy câu.
Anh Nhi cũng không thể trả lời rõ, đành phải chạy đi kiểm tra cửa sổ trước, sau đó nghiêm túc quay đầu lại: "Hồi Đại tiểu thư, khóa cửa sổ vẫn còn tốt, không có bị cắt đứt."
"Ừ..." Cho nên thật sự chỉ là một giấc mộng? Giản Khinh Ngữ nhíu mày, vẫn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.
Trong phòng yên tĩnh trở lại, Anh Nhi thấy Giản Khinh Ngữ trầm tư suy nghĩ, cũng không dám tiến lên quấy rầy, mãi đến khi bên ngoài có nha hoàn tới thúc giục, Anh Nhi mới hối hả gọi nàng đi thay y phục.
Giản Khinh Ngữ trong lòng vẫn cảm thấy có gì đó không hợp lý, phối hợp với Anh Nhi mà vẫn thất thần, thời gian rửa mặt chải đầu trang điểm lần này bị kéo dài gấp đôi.
Cho đến khi chỉnh trang xong toàn bộ thì cũng đã tới giờ Thìn, mắt thấy lại muộn giờ, chủ tớ hai người mới vội vàng ra khỏi cửa.
"Đều do nô tỳ không tốt, vấn búi tóc quá phức tạp cho Đại tiểu thư, nên mới bị chậm trễ canh giờ." Anh Nhi tự trách mà đi theo phía sau Giản Khinh Ngữ.
Giản Khinh Ngữ bước đi vội vàng, nhưng vẫn không quên an ủi Anh Nhi: "Không có việc gì, em nghe bên ngoài đi, cả một chút động tĩnh đều không có, hẳn là khách khứa vẫn chưa tới được bao nhiêu người, không chậm trễ đâu."
"Tới giờ Thìn rồi, khách nhân ít nhiều cũng đã đến được một nửa, không có động tĩnh có lẽ là do đang ngồi trong phòng uống trà mà thôi." Anh Nhi vẫn sốt ruột.
Giản Khinh Ngữ thấy nàng nói cũng có lý, nên bước chân lại càng thêm nhanh, nhưng khi vội vã đến cửa chủ viện, Giản Khinh Ngữ lại đột ngột dừng chân. Anh Nhi không nghĩ nàng sẽ dừng lại bất chợt như thế, suýt nữa đâm sầm vào người nàng. Anh Nhi vội né qua một bên, rồi hỏi: "Đại tiểu thư, có chuyện gì vậy?"
Lời còn chưa dứt, Anh Nhi đã thấy Ninh Xương Hầu sắc mặt đen thui, ngồi trong chủ viện; Tần Di thì ở một bên đi qua đi lại, chỉ thiếu có mấy chữ bực bội bất an viết ở trên mặt.
Mà ở trong viện, trừ bỏ hai người bọn họ, còn lại chỉ toàn là hạ nhân Hầu phủ.
Khách khứa đâu? Giản Khinh Ngữ nhăn mi, một mình bước vào.
Ninh Xương Hầu nhìn thấy nàng, mím môi nói: "Khách khứa còn chưa tới."
Đã đến canh giờ này mà cả một người khách cũng không thấy mặt là sao? Giản Khinh Ngữ lại nhíu chặt mi hơn, không đợi nàng mở miệng hỏi, liền nghe thấy Tần Di tự an ủi mình: "Có phải là do chúng ta viết sai thời gian mời trên thiệp nên hôm nay bọn họ mới không tới đây?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!