Giản Chấn ngồi bệt dưới bồn hoa, đau đến mặt mũi cũng biến dạng, nhưng vẫn không quên buông lời hung ác: "Giản Khinh Ngữ! Ngươi thật to gan, ngay cả ta cũng dám đẩy ngã, có tin ta sẽ khiến ngươi sống không yên ở cái nhà này không?!"
"Ui ta sợ chết mất, vậy ngươi cứ làm thử ta xem nào." Giản Khinh Ngữ cũng ác ý đáp trả lại, nghiêng mặt liếc hắn một cái rồi xoay người rời đi.
"Giản Khinh Ngữ! Ngươi đứng lại cho ta! Đứng lại đó!"
Sau lưng vẫn còn truyền đến tiếng tên nhóc con kia rống giận, nhưng lần này Giản Khinh Ngữ trực tiếp ngó lơ, bước chân nhẹ nhàng trở về biệt viện.
Ở cửa biệt viện, Anh Nhi đang sốt ruột nhìn quanh, vừa thấy nàng trở về, ánh mắt liền sáng lên, vội vàng bước tới tiếp đón: "Đại tiểu thư, ngài đi đâu vậy? Nô tỳ nghe nha hoàn chủ viện nói Hầu gia lại chuẩn bị tổ chức yến tiệc xem mắt, có phải ngài lại tức giận hay không..."
Lời còn chưa dứt, Anh Nhi chợt chú ý thấy khóe môi của Giản Khinh Ngữ giương lên, lập tức nuốt xuống những lời còn chưa kịp nói ra.
Mới vừa giáo huấn xong tên nhóc không hiểu chuyện kia, Giản Khinh Ngữ vốn dĩ tâm tình khá là tốt, nhưng nghe tới chuyện yến tiệc xem mắt, ý cười dưới đáy mắt liền tan rã: "Chuyện lập mộ cho mẫu thân đã không thể kéo dài hơn nữa. Sớm định xong hôn sự cũng là việc tốt, có gì mà tức giận chứ?"
Dứt lời, nàng lại nghĩ đến cái gì đó, nén cười nhìn về phía Anh Nhi: "Nhanh nhanh mang lên cho ta chút thức ăn. Lát nữa, nói không chừng phụ thân lại muốn kêu ta qua bên kia, không biết lúc đó lại phải trì hoãn tới bao giờ. Nên bây giờ phải ăn thêm một chút mới được."
"Hầu gia không phải mới vừa tìm ngài sao? Sao lại muốn tìm nữa?" Anh Nhi khó hiểu.
Giản Khinh Ngữ nghe vậy liền cười, lại còn thần bí chớp chớp mắt với Anh Nhi.
Anh Nhi càng thêm nghi hoặc, nhưng vẫn làm theo lời nàng phân phó. Sau khi đưa đồ ăn tới đây, Giản Khinh Ngữ liền mau chóng ăn gọn nuốt lẹ. Mới vừa buông đũa xuống, người từ chủ viện đã tới biệt viện: "Đại tiểu thư, Hầu gia mời ngài qua đó một chuyến."
"Đã biết, ta đi ngay." Giản Khinh Ngữ nói xong liền chậm rãi đứng dậy.
Anh Nhi ngay lập tức trợn mắt há hốc mồm, nhìn Giản Khinh Ngữ rời đi.
Giản Khinh Ngữ liếc Anh Nhi trấn an một cái, rồi trực tiếp đi theo người của chủ viện.
Biệt viện là một sân viện độc lập trong phủ, cách chủ viện một khoảng cách nhất định. Giản Khinh Ngữ không nhanh không chậm bước đi trên đường, không nói một câu nào với hạ nhân. Sau khi đến chủ viện, từ xa xa, nàng liền nghe được giọng của Tần Di ——
"Ta đây là tạo cái nghiệt gì a! Một nhi tử bảo bối như vậy mà lại bị khi dễ thành cái dạng này, phụ thân của nó còn không chịu làm chủ dùm nó, mệnh của con ta thật sự quá thảm mà..."
"Câm miệng! Ta đã sai người gọi Khinh Ngữ tới đây hỏi chuyện, bà còn muốn ta làm cái gì nữa?" Ninh Xương Hầu không kiên nhẫn hỏi.
Vừa thấy ông ta có vẻ không cao hứng, giọng của Tần Di lập tức yếu đi phần nào: "Ta, ta chỉ là muốn đòi lại công đạo cho con ta, không được sao?"
Giản Khinh Ngữ soạt một tiếng, nhấc chân bước vào trong.
"Phụ thân," Giản Khinh Ngữ ngó lơ ánh mắt oán hận của Tần Di, trực tiếp đi đến trước mặt Ninh Xương Hầu, "Người tìm con có việc gì sao?"
Ninh Xương Hầu xụ mặt, đang định chất vấn nàng, liền bắt gặp ánh mắt sạch sẽ thấu triệt của nàng, ông ta hơi dừng lại một chút, khí thế đột nhiên yếu đi: "Cũng không phải chuyện lớn gì, nghe nói hôm nay con đi dạo trong hoa viên?"
"Hầu gia..." Tần Di bất mãn gọi Ninh Xương Hầu, bị ông ta trừng mắt một cái, liền im lặng không dám nói nữa.
Giản Khinh Ngữ đã sớm có chuẩn bị, vẻ mặt vô tội mà mở miệng: "Dạ vâng, con có đi dạo một vòng, còn nhìn thấy Chấn nhi nữa."
Nghe nàng chủ động nhắc tới Giản Chấn, Tần Di hừ lạnh một tiếng: "Nhìn đi, đây còn không phải là không đánh đã tự khai sao?"
Giản Khinh Ngữ vẻ mặt khó hiểu nhìn về phía Ninh Xương Hầu, tựa hồ không rõ Tần Di đang nói cái gì.
Ninh Xương Hầu nhìn dáng vẻ này của nàng, trong lòng lập tức nghiêng về phía nàng, hắng giọng, ăn ngay nói thật: "Cũng không có gì, chẳng qua là Chấn nhi bị té ở trong hoa viên, nó nói là... do con đẩy nó."
"Con đẩy Chấn nhi?" Giản Khinh Ngữ bật cười, "Đệ ấy nói vậy sao?"
"... Con cũng đừng phật lòng, phụ thân biết con không phải loại hài tử này, gọi con qua đây cũng chỉ là muốn hỏi con một chút, không cần để ý quá nhiều." Ninh Xương Hầu vội vàng an ủi.
Tần Di nóng nảy: "Hầu gia! Ông làm sao có thể dễ dàng tin tưởng cô ta như thế!"
"Ta dễ dàng tin tưởng cái gì?" Ninh Xương Hầu trừng mắt, "Chấn nhi đức hạnh thế nào bà còn không biết sao? Nhân chứng, vật chứng, cái gì cũng không có, không lẽ hắn nói cái gì là có cái đó thật sao?! Ta nói một tên hoàng mao tiểu tử như hắn, cái gì cũng không hiểu, nhất định là đã có ai đó ở sau lưng dạy hư hắn cái gì rồi, nên hắn mới có thể chán ghét thân tỷ tỷ của chính mình như vậy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!