Giản Khinh Ngữ mới vừa phát ra chút âm thanh, Anh Nhi đã bị đánh thức, mở mắt ra liền nhìn thấy nàng đang há mồm uống nước. Anh Nhi ngẩn người một chút rồi vội vàng nhắc nhở: "Đại tiểu thư uống chậm một chút, cẩn thận sặc nước."
Vừa dứt lời, Giản Khinh Ngữ liền bị sặc, đỡ lấy bàn nhỏ cạnh mép giường, ho kịch liệt. Anh Nhi nhanh chóng chạy qua, một tay đỡ lấy nàng, một tay thì vuốt vuốt lưng nàng.
Một khắc sau, Giản Khinh Ngữ mới ngồi trở lại trên giường, rệu rã nhìn về phía Anh Nhi: "... Có mứt hoa quả không?"
"Có, có, nô tỳ liền đi lấy cho ngài," Anh Nhi chạy như bay ra gian ngoài, cầm đĩa mứt quả trở về, "Nô tỳ biết Đại tiểu thư sợ đắng, nên đã cố ý chuẩn bị rất nhiều mứt quả cho ngài, sợ ngài sau khi tỉnh giấc miệng sẽ bị đắng."
Giản Khinh Ngữ cảm ơn nàng, rồi lập tức cầm lấy mứt quả, liên tiếp nhét bảy tám miếng vào miệng, vị đắng trong miệng bấy giờ mới miễn cưỡng tan đi.
Anh Nhi nhìn bộ dáng nàng ăn được uống được, hốc mắt lập tức đỏ ửng: "Ngài coi như cũng đã tỉnh lại rồi. Nếu còn không tỉnh, Hầu gia chắc phải tiến cung xin thuốc cho ngài mất."
"Xin thuốc?" Giản Khinh Ngữ nghi hoặc ngẩng đầu.
Anh Nhi gật gật đầu: "Trong cung có một loại bí dược, chuyên trị những cơn sốt lặp đi lặp lại thế này. Chỉ là bởi vì bí dược khó chế, nên từ trước tới nay không truyền ra ngoài, chỉ có trọng thần bên cạnh Hoàng Thượng mới ngẫu nhiên được ban thưởng mà thôi."
"Dược phẩm trân quý như vậy, người không có lập được công trạng gì như phụ thân, e là muốn cầu cũng cầu không được," Giản Khinh Ngữ miễn cưỡng nhếch môi, "May mắn là ta đã có chuyển biến tốt đẹp, không cần phải làm khó ông ta ném đi thể diện."
Anh Nhi thấy nàng ngữ khí nhẹ nhàng bâng quơ, dừng một chút liền cẩn thận nói: "Kỳ thực Hầu gia cũng là quan tâm ngài. Ngài hôn mê đã nhiều ngày, ngài ấy cơ hồ ngày nào cũng tới thăm."
Giản Khinh Ngữ nhìn Anh Nhi, khẽ cười một tiếng, im lặng chuyển chủ đề: "Thuốc ta uống là đại phu nhà nào kê vậy? Sao lại đắng chết người thế?"
"Không thể nào? Lúc nô tỳ đút thuốc cho Đại tiểu thư, còn cố ý bỏ thêm chút lê trắng, dược vị hẳn là phải hơi chua, không quá đắng mới đúng chứ?" Anh Nhi hơi khó hiểu.
Giản Khinh Ngữ không nghĩ nhiều: "Có lẽ là do ta quá sợ đắng đi."
Anh Nhi gật gật đầu: "Vậy ngày mai nô tỳ lại thêm nhiều lê trắng một chút."
Giản Khinh Ngữ buồn cười liếc nàng một cái, nhưng cũng không còn sức lực mà đôi co với nàng nữa.
Lại một lần nữa đi vào giấc ngủ, cái cảm giác nửa mơ nửa tỉnh mệt mỏi lúc trước cũng biến mất, Giản Khinh Ngữ cuối cùng cũng thoải mái ngủ được một đêm. Hôm sau khi tỉnh lại, đầu óc nàng cũng không có cảm giác mơ màng nữa. Giản Khinh Ngữ tâm tình không tệ, lười nhác vươn vai, cảm thấy bản thân có lẽ đã khỏe lại rồi.
Tin tức nàng tỉnh lại rất mau chóng truyền đến chỗ Ninh Xương Hầu. Còn chưa kịp chờ Giản Khinh Ngữ dùng điểm tâm, Ninh Xương Hầu liền dẫn theo đại phu tới, nàng chỉ đành phải buông đũa xuống trước, để đại phu bắt mạch cho nàng.
Đại phu cung kính xem qua mạch tượng của nàng, đứng dậy hành lễ nói: "Cơn sốt của Đại tiểu thư đã lui, lại uống thêm ba bữa thuốc nữa là hoàn toàn hồi phục."
Ninh Xương Hầu nghe vậy đột nhiên thở phào một hơi, liên tục gật đầu: "Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi, bản hầu liền cho người theo đại phu đi hốt thuốc."
"Hầu gia không cần phải phiền toái, lão phu khi tới đã mang theo dược sẵn." Đại phu nói, rồi từ trong hòm thuốc lấy ra một cái bình sứ, nhẹ nhàng đặt trên bàn, "Dược liệu lúc trước đã bị lão phu luyện thành đan dược, tiện dùng hơn. Chỗ này tổng cộng có chín viên đan dược, mỗi ngày ba viên. Đại tiểu thư nhớ uống thuốc đúng hạn."
Giản Khinh Ngữ cầm lấy bình sứ tinh xảo trên bàn, vừa mở ra đã ngửi thấy một mùi đắng nghét. Nàng bỗng dưng nhớ lại giấc mộng mơ mơ hồ hồ tối hôm qua, gương mặt bất chợt nóng lên.
Vậy mà nàng lại mơ thấy Lục Viễn đút mình uống thuốc, thật là ngu ngốc. Giản Khinh Ngữ yên lặng bỏ bình thuốc xuống, không chịu thừa nhận chính mình đã có một giấc mộng hoang đường như vậy.
Sau khi tiễn đại phu đi, Ninh Xương Hầu lại quay về: "Đã dùng điểm tâm chưa?"
"Bẩm phụ thân, vẫn chưa." Giản Khinh Ngữ trả lời. Đồ ăn còn bày đầy ở trên bàn, nếu nàng nói đã dùng qua, chỉ sợ ông ta sẽ không tin tưởng.
Ninh Xương Hầu gật gật đầu, mất tự nhiên cười cười: "Ta cũng chưa ăn điểm tâm, không bằng cùng nhau dùng bữa đi."
Giản Khinh Ngữ đôi mắt khẽ nheo lại, vốn định tùy tiện tìm một lý do để cự tuyệt, nhưng nhớ tới chuyện Anh Nhi nói ông ta đã chuẩn bị tiến cung xin thuốc, nàng lại do dự một chút rồi gật gật đầu: "Vâng ạ."
Ninh Xương Hầu thấy nàng đáp ứng, lập tức cười cười ngồi xuống, còn tự mình múc cho nàng một chén canh: "Mấy hôm nay con nên cẩn thận một chút, đừng ỷ vào bây giờ đã có chuyển biến tốt mà làm càn. Đại phu kê thuốc nhất định phải uống đúng hạn, biết chưa?
"Vâng ạ." Giản Khinh Ngữ lên tiếng, hai tay tiếp nhận chén canh Ninh Xương Hầu đưa tới, cũng có qua có lại, gắp một đũa rau xanh cho ông ta.
Cha con hai người bọn họ đưa đưa đẩy đẩy, nhìn qua cũng có vẻ như một gia đình ấm áp. Một bữa sáng không sai biệt lắm trôi qua, Ninh Xương Hầu đột nhiên nói: "Lần trước yến tiệc xem mắt bị hủy, vi phụ trong lòng vẫn luôn thấy băn khoăn, nghĩ muốn đợi con khỏe hơn một chút rồi tổ chức lại. Con cảm thấy thế nào?"
Ninh Xương Hầu nói một hơi thông thuận, có vẻ như đã chuẩn bị từ trước.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!