Giản Khinh Ngữ ngồi xe ngựa Lục phủ về nhà. Toàn bộ hành trình trở về, nàng vẫn luôn hối hận đã không mang tấm khăn trải giường theo, mà lại đem giấu ở một góc khuất mà nàng nghĩ là khó mà nhìn thấy.
Bất quá, trước khi đem giấu nàng đã cẩn thận xem xét qua, toàn bộ phòng ngủ đều không dính một hạt bụi, duy chỉ có chỗ nàng giấu tấm khăn trải giường là có một tầng bụi mỏng. Hẳn là đám hạ nhân Lục phủ khi quét tước thường xuyên bỏ qua chỗ này. Chỉ cần tấm khăn trải giường yên yên ổn ổn nằm ở đó mấy ngày, cho dù sau này bị bọn hạ nhân tìm ra, nghĩ đến bọn họ muốn che giấu việc mình thất trách, chắc cũng không dám để Lục Viễn biết được, mà sẽ trực tiếp xử lý luôn tấm khăn trải giường kia..... Tiền đề là Lục Viễn đừng phát hiện ra trước bọn hạ nhân!
Nghĩ đến Lục Viễn nói muốn đem nàng cho chó ăn, Giản Khinh Ngữ không tự chủ được mà run lên một chút.
"Cô nương, đã sắp tới cửa sau của Ninh Xương Hầu phủ rồi." Tiếng của xa phu truyền vào trong xe ngựa.
Giản Khinh Ngữ hoàn hồn: "Đa tạ, ngươi cứ đến chỗ nào vắng người rồi ngừng lại là được."
"Vâng."
Giản Khinh Ngữ thở nhẹ một hơi, một lần nữa dùng mạng che mặt lại, đợi xe ngựa ngừng hẳn rồi mới chậm rãi bước xuống, sau đó rút một cây kim thoa trên đầu ra đưa cho xa phu.
"Không được, không được, tiểu nhân cũng chỉ là phụng mệnh hành sự." Xa phu vội nói.
Giản Khinh Ngữ thần sắc hơi hòa hoãn: "Cầm đi, đã vất vả ngươi đi một chuyến." Đây chính là người của Lục Viễn, nàng làm sao dám yên tâm thoải mái mà sai sử chứ.
Xa phu vốn định tiếp tục từ chối, nhưng thấy nàng kiên trì, đành nhận lấy: "Vậy cảm ơn cô nương."
Dứt lời, hắn nhìn theo Giản Khinh Ngữ đi vào bên trong một lúc nữa rồi mới quay đầu rời đi. Sau đó, hắn cũng không dám trì hoãn, trực tiếp trở về Lục phủ báo cáo.
"Đây là kim thoa do vị cô nương kia thưởng ban nãy." Xa phu nói xong, hai tay dâng cây kim thoa kia qua khỏi đỉnh đầu.
Lục Viễn nhìn lướt qua, không chút ngữ điệu, buông ra một câu: "Bản lĩnh lắm, người của ta mà cũng dám hối lộ."
Xa phu không hiểu lắm hắn có ý tứ gì, nhất thời cảm thấy khẩn trương, còn chưa kịp mở miệng biện giải, liền nghe người ở phía trên nhàn nhạt nói: "Đồ vật không đáng tiền, thu đi."
"... Đa tạ đại nhân." Xa phu cúi người dập đầu.Giản Khinh Ngữ mãi cho đến khi trở về biệt viện của mình mới có loại cảm giác thả lỏng cả người. Cơn buồn ngủ che trời lấp đất cũng theo đó mà kéo tới, hai mắt nàng mông lung, xua xua tay với Anh Nhi đang chạy tới đón, tự mình trở lại phòng, rồi ngủ đến không biết trời trăng.
Khi lần nữa tỉnh lại đã là buổi chiều, Giản Khinh Ngữ vừa mở mắt liền nhìn thấy ngay một ánh mắt lo lắng sốt ruột.
Nàng: "... Em tính hù chết ta hả?"
Anh Nhi đã chờ đợi cả ngày vội vàng bưng tới một chén trà ấm, không đợi đưa đến tay Giản Khinh Ngữ đã dồn dập hỏi: "Đại tiểu thư, sao trên người ngài lại có mùi dược vị đậm vậy? Ngài bị thương sao?"
"Không có, là do dùng quá nhiều huân hương giá rẻ." Không nhắc tới còn tốt, bây giờ nghe Anh Nhi nhắc tới, Giản Khinh Ngữ ngay lập tức liền ngửi thấy hương vị khó nghe trên người. Ngủ trong căn phòng cửa sổ đóng chặt, lại bị mùi hương này hun suốt một đêm, phỏng chừng nàng bây giờ không khác gì miếng thịt tẩm gia vị.
Giản Khinh Ngữ chau mày, chỉ lo ghét bỏ hương vị trên người, vẫn chưa phát hiện ra biểu tình càng thêm sầu lo của Anh Nhi. Anh Nhi muốn hỏi vì sao lại phải dùng huân hương giá rẻ, nhưng thấy biểu tình ngưng trọng của Đại tiểu thư, liền không dám truy vấn, đợi nàng uống xong hớp trà mới cẩn thận mở miệng: "Đại tiểu thư một đêm này đi đâu vậy?"
"Làm chút chuyện." Giản Khinh Ngữ uống trà xong, thuận tay đem chén trà đặt xuống mép giường.
Anh Nhi muốn nói lại thôi mà nhìn nàng, nửa muốn hỏi nửa không dám hỏi, khuôn mặt nghẹn đến đỏ bừng. Giản Khinh Ngữ thấy thế bật cười: "Muốn hỏi gì thì cứ hỏi đi."
"... Đại tiểu thư đến tột cùng là làm chuyện gì mà cả y phục cũng thay đổi vậy?" Anh Nhi vẫn không nhịn nổi mà cẩn thận hỏi tới, hỏi xong tựa hồ lại sợ chính mình thiếu quy củ, vội vàng bổ sung một câu, "Đại tiểu thư nếu không muốn nói, thì cũng không cần nói, nô tỳ chỉ là lo lắng cho Đại tiểu thư, tuyệt đối không có ý tứ muốn ép hỏi ngài."
Giản Khinh Ngữ trấn an cười cười: "Ta không có tức giận, em cũng đừng khẩn trương."
"Vâng ạ..."
Trong phòng ngủ yên tĩnh một lát, Giản Khinh Ngữ thấy Anh Nhi không dám mở miệng nữa, suy nghĩ một chút liền hỏi: "Xa phu là do em mướn, hắn không nói cho em biết ta đi đâu à?"
"Nô tỳ chỉ thanh toán tiền, cũng không có hỏi hắn cái gì," Anh Nhi nói xong dừng một chút, "Nhưng đêm qua nô tỳ đưa ngài đi, trong lúc vô tình đã nhìn thấy món đồ ngài ôm trong ngực... chính là vỏ đao Tú Xuân đao phải không?"
Cẩm Y Vệ ăn mặc dễ nhớ lại hành sự quái đản cường điệu, bá tánh khắp kinh thành đều đã từng thấy qua, nên Anh Nhi liếc mắt một cái liền nhận ra cái vỏ đao kia cũng không có gì lạ. Giản Khinh Ngữ im lặng một lát rồi chậm rãi gật đầu: "Không sai, là vỏ đao của Tú Xuân đao lúc trước Lục Viễn đánh rơi ở trong phủ của chúng ta. Hôm qua, ta đem đồ vật kia trả lại nguyên chủ."
Anh Nhi nghe vậy, chậm rãi mở to hai mắt, một lúc sau mới hít hà một hơi: "Chính là cái hôm yến tiệc xem mắt kia..."
Giản Khinh Ngữ gật gật đầu, Anh Nhi vẻ mặt càng thêm chấn kinh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!