Chương 11: (Vô Đề)

Giản Khinh Ngữ bị một câu 'ta không đủ lực' của Lục Viễn làm cho trong bụng bắt đầu đau lâm râm. Nàng cười gượng một tiếng, lảng sang chuyện khác: "Đại nhân còn khát không? Nam Nam lại rót cho ngài thêm một chén trà nha."

Dứt lời, nàng vươn tay định cầm lấy ấm trà, kết quả còn chưa đụng tới, đã bị Lục Viễn nắm lấy cổ tay, Giản Khinh Ngữ lập tức khóc không ra nước mắt: "Đại nhân..."

"Không khát." Lục Viễn quét mắt liếc nàng một cái, rồi buông cổ tay nàng ra.

Giản Khinh Ngữ sờ qua chỗ bị hắn nắm, cẩn thận quan sát vẻ mặt của hắn, sau khi xác định hắn không tức giận, nàng mới lại cẩn thận duỗi tay treo qua cổ hắn, nương theo lực của hắn mà bò dậy từ trên mặt đất.

Tuy rằng quỳ không có bao lâu, nhưng lúc đứng dậy, hai đầu gối nàng vẫn mềm nhũn. Cũng may nàng kịp thời rướn tới ngồi xuống trên đùi Lục Viễn, bấy giờ mới không ngã quỵ ra đất.

"... Nam Nam biết sai rồi mà, ngày sau sẽ không dám trêu đùa ngài kiểu này nữa. Ngài đại nhân không chấp kẻ tiểu nhân, tạm tha cho ta lần này đi nha," Giản Khinh Ngữ thuận theo lấy lòng, như có như không vờn qua vờn lại trước chóp mũi của hắn. Cuối cùng nhỏ giọng nói một câu, "Đại nhân trong lòng Nam Nam là nam nhân lợi hại nhất đó."

Tuy rằng Lục Viễn ở trên giường chuyên quyền độc đoán, không một chút ôn nhu, nhưng xét thấy nàng lớn đến chừng này rồi chỉ thân thiết duy nhất với một nam nhân là hắn, cho nên câu nói này của nàng tính ra cũng không hẳn là nói dối, bởi vậy nghe cũng khá là chân thành.

Lục Viễn đôi mắt hơi tối lại, dùng ngón tay nâng cằm nàng lên.

"Đại nhân." Giản Khinh Ngữ lại gọi hắn một tiếng mềm như bông.

Đầu ngón tay dời xuống, yết hầu của nàng run rẩy dưới ngón tay của hắn, nhưng vẫn thuận theo mà chờ đợi như cũ. Ngón tay kia lại tiếp tục di chuyển xuống phía dưới, dừng lại ở bên eo nhỏ, kéo mở thắt lưng. Y phục tản ra, Giản Khinh Ngữ gương mặt phiếm hồng, nhưng vẫn chủ động hôn lên khóe môi của hắn, m*t m*t mấy cái. Thế nhưng, bụng nàng đột nhiên quặn đau một trận, tiếp theo nàng cảm giác có một dòng nước ấm từ trong người tuôn trào ra.

Giản Khinh Ngữ trực tiếp ngây ngẩn cả người.

"Tiếp tục đi chứ." Lục Viễn khàn giọng thúc giục.

Giản Khinh Ngữ mờ mịt nhìn về phía hắn, sau một lúc lâu, nàng liền cười gượng một tiếng, có chút không biết phải giải thích thế nào... Ngay cả chính nàng còn cảm thấy chuyện này quá mức xảo diệu, xảo diệu đến gần như là cố ý.

Lục Viễn nhìn nàng xấu hổ cười cười, nghĩ đến chuyện gì đó, liền nheo lại hai mắt hẹp dài: "Cố ý?"

Quả nhiên... Giản Khinh Ngữ vội vàng muốn giải thích, nhưng còn chưa kịp mở miệng, bụng nhỏ liền truyền đến một trận đau thấu tim, sắc mặt nàng trở nên tái nhợt: "Không, không phải cố ý, của ta thường xuyên không chuẩn ngày, đại nhân cũng biết mà..."

Nói xong, trên người nàng rịn ra một tầng mồ hôi, dòng nước ấm tựa hồ cũng chảy mạnh hơn. Nàng kêu lên một tiếng, theo bản năng gục xuống trên vai Lục Viễn, cuộn người lại, ý đồ muốn giảm bớt đau đớn: "Thật sự không phải cố ý."

Cái thứ quỳ thủy này, sớm hay chậm mấy ngày đều là chuyện bình thường. Hôm nay đến ngày, nàng cũng không thấy có dấu hiệu gì báo trước, còn tự nhủ chắc hẳn hai ngày nữa mới tới. Ai biết lại xảo hợp như vậy, bà dì cả tới thăm đúng vào hôm nay, lại còn là ngay thời khắc này nữa.

Nghe thấy giọng của nàng rên ư ử như tiếng mèo kêu, ánh mắt Lục Viễn lạnh lùng: "Sao lại đau như vậy?"

"... Ta cho rằng mấy ngày nữa mới tới, nên không có chú ý, trước đó tắm gội bằng nước lạnh, sau còn uống thêm một chén chè đậu xanh ướp lạnh." Giản Khinh Ngữ không còn chút sức lực, nhìn thấy thân hình Lục Viễn khẽ nhúc nhích, liền vội vàng cầu xin, "Đại nhân xin đừng nhúc nhích, chờ ta thêm một chút đi."

Lục Viễn đang định đứng dậy lập tức bất động.

Bụng nhỏ phảng phất như có một cây dao đang múa loạn một trận trong đấy, Giản Khinh Ngữ rúc vào ngực Lục Viễn hồi lâu, cơn đau mới giảm đi đôi chút. Sau khi đã bớt đi phần nào đau đớn, nàng thở nhẹ một hơi, rệu rã ngồi ngay ngắn lại, vừa ngẩng đầu lên liền đối diện ngay với đôi mắt đen nhánh của Lục Viễn.

Giản Khinh Ngữ bỗng nhiên hơi chột dạ, hắng giọng một cái, rồi nói lấy lòng: "Tuy, tuy rằng không thể hành phòng, nhưng những chuyện khác Nam Nam vẫn có thể làm nha."

Dứt lời, đôi tay nhỏ của nàng liền mò xuống phía dưới. Khi vừa động tới đai lưng của Lục Viễn, hai tay đột nhiên bị chế trụ lại.

"Trong mắt nàng, ta là kẻ háo sắc vậy sao?" Giọng của Lục Viễn có chút lạnh lẽo.

Không phải sao? Giản Khinh Ngữ nhớ lại những ngày hắn bị đòi hỏi vô độ lúc trước, nhạy bén phủ nhận: "Không phải, là Nam Nam muốn phục vụ đại nhân."

"Không cần." Nhìn nàng nóng lòng muốn dùng việc này để chấm dứt quan hệ của bọn họ, Lục Viễn lãnh đạm đẩy nàng ra, đứng dậy đi ra ngoài.

"Đại nhân!" Giản Khinh Ngữ vội vã gọi hắn một tiếng.

Lục Viễn dừng bước chân.

"... Hôm nay không thể phục vụ đại nhân, đại nhân còn nguyện ý thành toàn cho Nam Nam không?" Giản Khinh Ngữ nhỏ giọng hỏi.

Nàng nói câu này không đầu không đuôi, nhưng Lục Viễn lại hiểu rõ. Hắn im lặng hồi lâu rồi đột nhiên hỏi: "Lúc trước ở cùng ta, chỉ là để trở về kinh thành?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!