Chương 10: (Vô Đề)

Một trận gió lạnh thổi qua, Giản Khinh Ngữ càng co người ôm chặt cái vỏ đao, sau đó ưm nhẹ một tiếng rồi không tình nguyện mà mở mắt.

Sau đó, nàng liền nhìn thấy một đôi ủng khảm hoa văn kim vân.

Giản Khinh Ngữ khựng lại một chút, mê mang nương theo đôi ủng nhìn lên trên, tầm mắt lướt qua một đôi chân dài, eo thon rồi đến hầu kết, cuối cùng ngừng lại trước một khuôn mặt anh tuấn lạnh lùng. Nàng vẫn còn chưa hoàn toàn tỉnh hẳn, một đôi mắt ươn ướt tựa như mưa phùn trong không khí, mê mang đối diện với ánh mắt của đối phương.

Lục Viễn một tay tùy ý gác lên thanh đao bên hông, từ trên cao nhìn thẳng xuống nàng.

Lại một trận gió lạnh thổi qua, bả vai Giản Khinh Ngữ hơi run lên, ánh mắt của Lục Viễn thanh lãnh u ám, nhìn không ra cảm xúc, gọi nàng: "Còn không đứng dậy?"

Chỉ trong nháy mắt, Giản Khinh Ngữ hoàn toàn tỉnh hẳn, giật mình đứng thẳng dậy từ trên mặt đất, kết quá là bởi vì đứng lên quá nhanh, trước mắt nàng choáng váng tối sầm, đâm thẳng vào trong lồng ngực Lục Viễn.

Xa phu Lục phủ đứng dưới bậc thang nhìn thấy cảnh đó cả người căng thẳng, có chút không đành lòng xem tiếp diễn biến tiếp theo. Phải biết, lúc trước cũng không phải chưa từng có cô nương muốn nhào vào ngực đại nhân, nhưng lần nào cũng thế, người còn chưa kịp tới gần đại nhân nhà hắn, đã bị trực tiếp ném ra ngoài, không chỉ không vào được cổng lớn Lục phủ, mà còn bị gán cho cái thanh danh không dễ nghe.

Thế đạo hiện nay, nữ tữ nếu không có thanh danh tốt, e rằng cả đời này coi như đã bị hủy hoại. Xa phu thở dài trong lòng một tiếng, cảm thấy tiếc cho tiểu cô nương này, sau đó liền nghe được đại nhân nhà hắn mở miệng ——

"Đứng cho vững."

Nhìn đi, đại nhân nhà hắn lại chuẩn bị giáo huấn người ta rồi. Xa phu đồng tình nhìn về phía Giản Khinh Ngữ đang cố hoảng loạn đứng vững.

"Ta, ta không cố ý." Giản Khinh Ngữ khẩn trương giải thích.

Xa phu: giải thích quá mức sơ sài, đại nhân nhà hắn khẳng định chuẩn bị phát hỏa, chỉ sợ lần này sẽ không chỉ đóng gói đưa về nhà đơn giản như vậy, chắc còn phải dùng một chút hình phạt...

"Vào đi." Lục Viễn lãnh đạm quét mắt nhìn Giản Khinh Ngữ một cái, nhấc chân rảo bước tiến vào ngạch cửa Lục gia.

Xa phu: "?"

Giản Khinh Ngữ trong ánh mắt mờ mịt của xa phu, ôm chặt cái vỏ đao, nặng nề đi theo Lục Viễn vào bên trong.

Nàng không xa không gần lẽo đẽo bước theo Lục Viễn, đi qua lương đình trong hoa viên ở tiền viện, rồi qua tiếp một cái hành lang thật dài. Không biết hắn muốn đưa nàng đi đâu, mỗi một bước đi, càng khiến nàng thêm bất an, luôn cảm thấy chỗ hắn đưa mình tới chính là lao ngục trong phủ đệ nhà hắn.

Chỉ đi có một khoảng cách ngắn ngủn như vậy, mà trong đầu Giản Khinh Ngữ đã nảy ra vô số các loại tra tấn khổ hình. Cho nên sau khi theo Lục Viễn tiến vào trong phòng ngủ, nàng nhất thời phản ứng không kịp ——

Hắn thế mà lại đưa nàng tới phòng ngủ?

Giản Khinh Ngữ ngửi thấy khí tức gỗ tùng đặc hữu chỉ thuộc về một mình Lục Viễn phảng phất trong không khí, đột nhiên cảm thấy mọi chuyện có khả năng không giống như mình nghĩ. Nàng thấy Lục Viễn vẻ mặt vô cảm ngồi xuống trước bàn, trái tim liền trầm xuống. Nàng yên lặng đóng cửa lại, đặt cái vỏ đao lên mặt bàn, ngựa quen đường cũ, cầm lấy ấm trà trên bàn châm cho hắn một chén trà xanh.

Lục Viễn không có biểu tình gì, tùy ý mặc kệ nàng bận rộn, ngón tay thon dài cứ cách một lúc lại gõ một cái lên mặt bàn. Sau một lúc lâu, hắn mới đánh vỡ sự yên lặng trong phòng: "Tới đây làm gì?"

Ngón tay Giản Khinh Ngữ run lên, suýt nữa làm đổ trà: "Tới, tới để trả vỏ đao cho đại nhân."

Lục Viễn ngước mắt nhìn về phía nàng: "Tới đây làm gì?"

Cũng là bốn từ đó, ngữ khí không hề có chút thay đổi, nhưng Giản Khinh Ngữ lại nghe đến cổ họng cũng khô khốc: "Tới, tới gặp đại nhân..."

"Tới đây làm gì?" Lục Viễn ánh mắt phiếm lạnh.

Giản Khinh Ngữ cắn cắn môi, thật cẩn thận quỳ xuống trước mặt hắn: "Tới đây xin lỗi đại nhân. Tiểu nữ lúc trước vô tình lưu lạc thanh lâu, rất nhiều chuyện phải làm đều là vì bất đắc dĩ tự bảo vệ mình. Nếu biết ngài là Chỉ Huy Sứ đại nhân, tiểu nữ tuyệt đối sẽ không..."

"Sẽ không cái gì?" Lục Viễn thần sắc hoàn toàn lạnh lùng.

Tất nhiên là không chọn ngươi làm kẻ vung tiền như rác, mà sẽ tìm một kẻ không có bối cảnh khác a! Bất quá, biểu tình của Lục Viễn đã nhắc nhở nàng, chỉ cần nói ra câu đó, nàng chắc chắn sẽ chết bất đắc kỳ tử ở chỗ này, cho nên những suy nghĩ như thế này vẫn nên nuốt xuống thì hơn.

Giản Khinh Ngữ nhấp nhấp môi, đôi mi rơm rớm nước mắt, nhu nhược đáng thương nhìn hắn: "Tuyệt đối sẽ không vào khoảnh khắc trước khi rời đi, trêu đùa vô lại như vậy với đại nhân."

"Trêu đùa," Lục Viễn lặp lại hai chữ này của nàng, khóe môi gợn lên một độ cong trào phúng, "Nàng cũng thông minh lắm." Cứ nhẹ nhàng bâng quơ như thế, đem khiêu khích giải thích thành hai chữ trêu đùa.

"Thật, thật sự chỉ là trêu đùa. Tiểu nữ để lại ngân phiếu, không phải là, là vì nhục nhã đại nhân, chỉ là trong lòng cảm nhớ tới ân đức của đại nhân, muốn để lại một khoản lộ phí cho đại nhân," Giản Khinh Ngữ lúc này kiên cường giải thích, nhưng ít nhiều gì cũng có chút chột dạ, nên thanh âm sau đó càng lúc càng nhỏ, "Rốt cuộc tiểu nữ khi đó còn chưa biết thân phận của đại nhân, chỉ nghĩ là có thể trợ cấp một chút, chỉ một chút cho đại nhân..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!