Chương 1: (Vô Đề)

Phù dung trướng ấm, một bộ sa mỏng che khuất cảnh xuân.

Giản Khinh Ngữ ngón tay gắt gao nắm chặt khăn trải giường, hai mắt mông lung nhìn nam tử ở phía trên, như một chiếc thuyền nhỏ mặc cho sóng biển đẩy đưa. Ban đầu nàng còn ráng cắn răng chịu đựng, nhưng sau đó, nàng chậm rãi không nhịn nổi nữa, khẽ nấc: "Bồi Chi, nhẹ chút..."

"Nam Nam đã biết sai chưa?" Nam tử giọng khàn khàn lộ ra tình ý, một đôi mắt hơi nhướng lên, ẩn có chút lạnh lẽo.

Giản Khinh Ngữ khóe mắt phiếm hồng, nghe xong nghẹn ngào trả lời: "Biết sai rồi."

"Còn chạy nữa không?" Nam tử nắm chặt cổ tay mảnh khảnh của nàng, dễ dàng kéo ra một sợi chỉ bạc ở bên trên.

Giản Khinh Ngữ vội vàng lắc đầu: "Không chạy, không bao giờ chạy nữa..."

"Thật không?"

Nam tử cười như không cười, khóe môi hiện lên một tia tà khí lạnh băng. Tiếp theo, hắn đột nhiên ôm nàng vào trong ngực, da thịt ma sát, mồ hôi tức khắc giao hòa. Hơi thở nóng rực của hắn phả vào trên từng sợi tóc của nàng, khiến Giản Khinh Ngữ run rẩy từng trận.

"Nếu thật sự biết sai, vì sao còn dám hạ dược ta?"

.......

Giản Khinh Ngữ đột nhiên bừng tỉnh, thở hồng hộc trong bóng đêm, ngực cũng kịch liệt phập phồng, mãi một lúc sau mới giảm bớt. Nàng sao lại... mơ thấy Lục Bồi Chi nữa?

Trong hơn một tháng nay, đây không biết là lần thứ mấy nàng mơ thấy hắn, có lẽ là bởi vì khi ở bên nhau, hắn đối với chuyện kia quá mức ham thích. Cho nên mỗi lần nàng mơ thấy hắn, phần lớn thời gian đều nghe hắn nói những nội dung khó mà mở miệng này.

Nhớ tới chuyện trong mộng, Giản Khinh Ngữ đau đầu buông tiếng thở dài, đến khi đôi mắt đã dần thích ứng với bóng đêm, nàng mới bước xuống giường rót cho mình một chén trà.

Một chén trà lạnh xuống bụng, mồ hôi trên người cũng đã tản đi rất nhiều, ác mộng khiến cho tim đập nhanh kia cũng giảm bớt đôi phần. Giản Khinh Ngữ bình tĩnh lại, nhưng cũng không buồn ngủ nữa, chỉ đành trở về giường nằm ngẩn ra.

Sau đó, không thể tránh né mà nghĩ tới Lục Bồi Chi.

Nàng là đích nữ của Ninh Xương Hầu, lại theo mẫu thân sinh hoạt ở Mạc Bắc từ nhỏ. Bốn tháng trước mẫu thân qua đời, kinh thành gửi thư tới gọi nàng trở về Ninh Xương Hầu phủ. Nàng liền mang theo gia bộc lên kinh thành. Giữa đường, không ngờ bị ác nô bán vào thanh lâu.

Sau khi lưu lạc ở thanh lâu, nàng quen biết Lục Bồi Chi. Lúc đó, nàng chỉ là một sấu mã mới được mua về, còn Lục Bồi Chi thì lại là một thiếu gia không mấy hứng thú tới tìm hoan. Hắn vẻ mặt phiền chán, chỉ vào nàng, gọi tới hầu hạ.

Cũng may là nhờ có hắn tùy tiện chọn nàng, mà Giản Khinh Ngữ mới có thể bầu bạn giao lưu với hắn, biết được hắn là thiếu chủ của một tiêu cục ở Giang Nam, chuyến này lên đường với mục đích hộ tống một mớ hàng hóa từ Mạc Bắc tới kinh thành.

Muốn lên kinh thành nhưng lại không phải là nhân sĩ kinh thành. Một khắc kia biết được tin tức này, tim Giản Khinh Ngữ như nổi trống, nàng nháy mắt xác định hắn chính là người có thể cứu thoát mình, lại không sợ hắn làm bại lộ chuyện mình đã từng lưu lạc thanh lâu.

Vì thế nàng làm nũng dỗ dành, dùng hết tất cả tài nghệ và thủ đoạn mình học được ở thanh lâu để lấy lòng hắn. Cuối cùng, vào ngày tiêu cục khởi hành lên đường, nàng cũng thành công dụ dỗ được hắn chuộc thân cho mình, rồi mang nàng cùng lên đường tới kinh thành.

Trong những ngày từ Mạc Bắc trở về kinh thành ấy, nàng mỗi ngày đều như đi trên băng mỏng, sợ Lục Bồi Chi sẽ đột nhiên mất đi hứng thú với nàng, tùy tiện vứt bỏ nàng. Bởi vì sự lo lắng này, nàng chỉ có thể càng thêm ra sức mà dỗ dành hắn, ngày ngày bày ra một bộ dạng si tình với hắn, rồi lại thức thời không đòi hỏi hắn cái gì.

Cứ như vậy, bọn họ một đường tới kinh đô. Hôm ấy, đoàn người tạm thời nghỉ lại ở khách đ**m ngoài kinh thành, nàng lấy ra mông hãn dược mà mình đã trộm tích lũy bấy lâu nay, hạ dược tất mọi người trong tiêu cục, rồi một mình trốn về Ninh Xương Hầu phủ.

Nghĩ tới biểu tình của Lục Bồi Chi sau khi tỉnh dậy, Giản Khinh Ngữ nhịn không được chắp hai tay lại, thành khẩn cầu nguyện: "Ngài chuộc thân cho ta chỉ có 50 lượng bạc, ta đã để lại cho ngài 100 lượng. Tuy rằng đó là tiền ngài cho ta, nhưng cũng là tiền công ta tích góp từ việc giặt quần áo, nấu cơm, làm ấm giường cho ngài. Cho nên, chúng ta đều là người trưởng thành, hy vọng ngài sẽ buông tha cho ta, đừng để ta mơ thấy ngài nữa..."

Nàng sinh ra ở Mạc Bắc, ở nơi dân phong cởi mở, không phải ai cũng xem trinh tiết như mạng sống. Hơn nữa vừa bị bán vào thanh lâu không quá mấy ngày nàng đã gặp gỡ Lục Bồi Chi, sau đó vẫn luôn đi theo hắn, cho nên cũng không phải chịu tra tấn nhục nhã gì. Sở dĩ nàng gặp ác mộng, thuần túy là bởi vì sợ Lục Bồi Chi kia tính khí thất thường, sợ hắn sẽ ở kinh đô đào ba thước đất lên mà tìm nàng.

Nhưng cẩn thận nghĩ lại, trong mắt hắn, nàng chỉ là một món đồ chơi, hắn không đến mức phải xáo động mọi thứ như vậy đâu... nhỉ?

"Cầu xin ngài, ngàn vạn lần đừng ngoan cố nữa, giao xong hàng hóa rồi nhanh chóng về lại Giang Nam của ngài đi thôi, ngàn vạn lần đừng tới tìm ta..." Giản Khinh Ngữ lại lẩm bẩm một câu, mí mắt ngày càng nặng trĩu, rốt cuộc nhịn không nổi nữa, ngủ thiếp đi, cũng không mơ thấy Lục Bồi Chi nữa.

Mùa hạ tới gần, gió ban đên càng thêm khô hanh, nàng chau mày, thái dương lại hơi đổ chút mồ hôi, nhưng xem như cũng ngủ được một giấc ngon.

Có lẽ là bởi vì trước đó ngủ không được an ổn, nên nàng lúc này ngủ đến tận lúc mặt trời lên cao. Nguyên bản vẫn còn có thể tiếp tục ngủ nữa, tiếc là tiếng của đám nha hoàn ríu rít ở ngoài cửa, ồn ào đến mức nàng chỉ đành mở to hai mắt ——

"Đại tiểu thư gần đây thức dậy càng ngày càng trễ, tuy nói là Hầu gia đã chấp nhận cho nàng không cần mỗi ngày phải đến chỗ phu nhân thỉnh an, nhưng nàng thật sự mỗi ngày đều ngủ như vậy, đến cả hôm nay là mùng một cũng quên mất, thật không biết tốt xấu a."

"Hừ, ngươi nhỏ giọng thôi, không sợ nàng nghe được lại khiển trách ngươi à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!