Ông Dịch đánh xe ngựa, chở Trang Dương về La Hương phía đông của Trúc Lí, một người ngắm nhìn đủ loại hoa trước cửa từng nhà, có phù dung, sơn trà, có cây ngọc lan. Phù dung, sơn trà nở đầu cánh, ngọc lan thì đã khai nụ, chỉ đợi đến kỳ nở hoa.
La Hương thổ nhưỡng phong phú, ruộng đồng ngàn mẫu, phần lớn trồng trọt lúa nước.
Phụ thân Trang Thọ của Trang Dương trước khi mất, ở La Hương có bố trí trăm mẫu đất, ngày nay có hơn mười nhà tá điền, đây chính là nguồn tiêu dùng ăn uống của Trang gia.
Trang Thọ là thương nhân, lúc sống mua quan tước, do vật Trang gia có xe ngựa, có thể mặc tơ lụa. Sau đó, thiên hạ sụp đỗ, Hoàng đến ở nới đại đô bị giết, thế lực khắp nơi giằng co, cũng chẳng có ai đến quản thương nhân ngươi nên làm như thế nào.
Ngày xuân, Trang Dương đi La Hương, không vì thu tô, mà xem kỹ tình huống gieo trồng của các tá điền, dẫu sao thu hoạch tốt xấu của một năm, đều nhìn gieo trồng của vụ xuân mà ra.
Trang Dương áo dài tay rộng, tóc dài búi cao, trên tóc đen cắm cây trâm bạch ngọc, cậu mỹ mạo đoan trang, phiêu phiêu lãng tử, như lang quân con nhà quan. Đoạn đường này lộc cà lộc cộc, ngựa mãi hí vang, không biết thu hút bao nhiêu cô gái nhà quan ngó nhìn cậu.
Dựa vào vào một góc trong thùng xe, Trang Dương thong thả đáng giá phồn hoa như gấm của cả một đường, những cô gái thước tha trước cửa, cũng chẳng thể thu hút hứng thú của cậu. Trong mắt của vị thiếu niên mĩ mạo phiêu duật này, con gái cho dù đẹp, cũng không bằng thưởng hoa.
Xe ngựa đến địa giới của Trang gia, Trang Dương xuống xe trèo lên sườn núi, nhìn hoa màu trồng trên mỗi mẫu ruộng. Mấy năm này, thành Cẩm Quan thoát khỏi chiến loạn, Lâm Nghi dần dần náo nhiệt lên, tiếng gà gáy chó sửa đồng vang, bọn trẻ con chạy nhảy vui chơi trên ruộng đồng.
"Cậu hai, xem ra đều đã trồng cả rồi, năm nay mưa nước đủ, hoa màu sẽ sinh trưởng tốt."
Lão Dịch hầu hạ Trang gia nhiều năm, một nhà ông cháu đều ở Trang gia làm người hầu, lợi ích của gia đình chủ nhân, tự nhiên cũng liên quan đến một nhà bọn họ.
"Đi xuống xem xem."
Trang Dương đã đến thăm nhìn, thì sẽ không tùy tiện xem một chút liền đi. Cậu tuy thích nhàn nhã, tính tình lại chẳng lười biếng, cậu hiểu rõ nguồn gốc sinh kế của cả nhà, cũng là nguyên do cho cuộc sống nhàn nhã mà cậu có thể trải qua.
Bước ven theo bờ ruộng, Trang Dương đi trước, lão Dịch đi sau, các tá điều đều nhận biết Trang Dương, dừng lại việc nông trong tay, đến bên cạnh thăm hỏi.
"Năm nay sinh thêm một đứa nhỏ?"
Trang Dương và tá điền giao lưu, cậu chú ý đến một người phụ nữ đang làm cỏ trong ruộng, cô ấy đang địu một đứa trẻ sơ sinh trên lưng.
"Sinh thêm một đứa con gái."
Tá điền khom mình nghiên người, đối với Trang Dương tương đối tôn kính.
"Có mấy đứa bé?"
"Bốn"
"Đất có thể trồng được chứ?"
"Có thể, lão đại lão nhị đều có thể giúp đỡ rồi."
Tá điền nhà này họ Thời, Trang Dương nhớ sáu năm trước bọn họ đế La Hương, vô luận người lớn hay trẻ nhỏ đều đồ không che hết thân. Anh cả Trang Bính cho bọn hj thuê ba mẫu đất, đưa cho dụng cụ làm nông và lương thực, nhà ở, năm đầu tiên còn nhiều tiền tô.
Sau đó đến Trang Dương tiếp nhận tá điền La Hương, Trang Dương cho lão thời năm mẫu đất, đây là một nhà vô cùng cần cù, trời lên thì làm, trời lặn thì nghỉ.
Ruộng nhà Trang gia, ở La hương thu tiền tô thấp nhất, do vật tá điền Trang gia rất nhiều, cũng chẳng có ruộng đất dư trống. Nếu không, có thể cung cấp nhà ruộng cho mẹ con Khuyển tử. Ruộng đất ở Trúc lí tương tối cằn cỗi, thổ nhưỡng của bờ sông nhiều vỏ trai, cát, nhớ lại thời gian xa xưa, sông Di Thủy vô cùng rộng lớn.
Rời khỏi đầu bờ ruộng nhà lão Thời, Trang Dương đến một mảnh ruộng lúa mọc đầy cỏ dại, đuôi lá lúa thậm chí vì thiếu nước mà biến vàng, đây là một ruộng lúa thiếu sự chăm sóc.
"Lão Dịch, đây là ruộng nhà Châu Lý thuê đúng không?"
Trang Dương có chút không chắc chắn, vợ chồng Châu Lí tương đối chịu khó, không nên để ruộng trồng thành như vầy.
"Đúng như vậy, cậu hai, tôi đi nói chuyện với ông ta, nếu như không muốn trồng, thì đưa cho người khách trồng."
Lão Dịch vốn là nông dân, cảm thấy lãng phí hoa màu như vậy thật quá tệ.
"Trước không vội, những nhà khác cũng nhìn xem sao."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!