"Anh Khuyển Tử đi đâu rồi."
Buổi chiều Trang Lan muốn tìm Khuyển Tử chơi, phát hiện cửa nhà Khuyển Tử đóng rồi, không một bóng người, bên ngoài căn phòng lại thả một con dê.
"Không hiểu biết, cậu ta thả dê bên ngoài, trời tối sẽ trở lại."
Trúc Lí yên tĩnh, nhưng cũng không đế tình huống không nhặt được của rơi trên đường, nếu như gia súc thả bên ngoài, không người chăn dắt, cũng sẽ bị người ta trộm mất.
"Còn muốn tìm anh ấy chơi cùng chúng ta."
Trang Lan nhấc giỏ bắt cá, cô nhóc hôm nay mặc một bộ đồ ngắn tay, đồ bên dưới sắn lên bắp chân nhỏ, chuẩn bị xuống nước chơi.
" A Lan, đặt giỏ bắt cá ở đâu?"
A Bình xoắn tay áo lên, nhìn vào dòng sông, trên mặt hiện lên ý sợ.
"Trong cỏ nước."
Trang Lan đạp vào trong nước, đem giỏ bắt cá chôn vào trong vùng nước nông. Cặp anh em này rất khó mà chơi cùng với nhau, A Bình bình thường nếu không cùng thầy dạy đọc sách, thì đóng cửa trong nhà bầu bạn cùng Bánh Trứng.
"A Bình mau xuống đây, nước mới đến chỗ này của em."
Trang Lan khoa tay múa chân ra hiệu, nước bờ sông ngập đến đầu gối Trang Lan, quần áo bên dưới cô nhóc ngập trong nước.
"Có rắn không?"
A Bình vẫn còn chần chừ, cỏ nước tươi tốt, dưới nước nhìn rõ một chút cũng không an toàn, nói không chừng có rắn nước, mà rắn nước có thể cắn người.
"Không có đâu, A Bình chết nhát."
Trang Lan liếc mắt khinh thường A Bình một cái.
Lúc này A Bình mới dùng cả tay lẫn chân, chậm chạm bò xuống bờ sông, xuống đến vùng nước cạn bên bò hồ, hai chân cậu nhóc đặt trong vùng cỏ nước, cố nhịn cảm giác không thoải mái từ lá cỏ cào vào chân nhỏ.
Nước sông trong veo, vô số tôm nhỏ cá nhỏ, A Bình cong người, cẩn thận dè dặn mà chụm tay bắt lấy, hứng thú của cậu nhóc bị khơi lên, sớm quên mất cái gì là rắn nước hay đỉa nước.
Bởi vì là một cậu nhóc mọc sách, động tác của A Bình không đủ mẫn tiệp, tay không bắt không được tôm cá, cậu nhóc chuyển sang nhặt ốc. A Bình bên bờ sông chơi, Bánh Trứng ở trên sửa "gâu gâu", nó muốn xuống chơi, lại sợ nước.
Chú cún nhỏ này tính tình giống A Bình, hiền hòa mà gan nhỏ.
Hai anh em mỗi người bận việc riêng, Trang Lan chôn giỏ bắt cá, A Bình nhặt ốc bươu vàng, bánh trứng trên bờ đê, ngốc nghếch đuổi theo một con chuồn chuồn.
Bên kia bờ sông, Trang Dương đứng trước hành lang gỗ tầng hai, chăm chú nhìn hai anh em chơi bên bờ sông. Trang Lan và A Bình hiếm khi chơi cùng nhau, A Bình cẩn thận kỹ lưỡng, Trang Lan ở cùng cậu nhóc, Trang Dương tương đối an tâm.
Cửa nhà Khuyển Tử đóng chặt, không thấy bóng người, không biết mẹ con hai người đi nơi nào, có thể đến cửa hàng Ngô gia bên kia họp chợ. Nhìn hai mẹ con Khuyển Tử sống bên kia bờ sông, Trang Dương có lúc sẽ nhớ đến tình cảnh lúc hai mẹ con cậu đến Trúc Lí. Lúc ấy, bọn họ vừa chôn xong cha Trang, khủng hoảng lại bi thương mà chạy trốn về Trúc Lí.
Giữa đường bị năm ba đạo phỉ chặn lại, đòi hỏi tài vật, anh cả Trang Bỉnh đang bồng Trang Lan hai tuổi, mẹ thì ôm A Bình ba tuổi, mẹ con bọn họ rút vào trong xe ngựa mà run rẩy cầm cập. Lúc ấy Trang Dương bảy tuổi, quần áo nón mũ trên đầu là hoa lệ nhất, bị thổ phỉ kéo ra, lột quần áo của cậu mà tìm kiếm tài vậy giấu kín. Trang Dương chẳng kêu khóc, ngây dại mà đứng thẳng, cậu nhìn đao kiếm sáng lóa trong tay bọn cướp, còn có áo giáp da sứt mẻ trên người bọn chúng, cùng vết máu trên giáp da.
Đó là mùa đông giá rét lạnh, gió Bắc thét gào, Trang Bỉnh bị đá nằm bệt trên đất, góc miệng chảy máu, Trang Lan ở bên người anh khóc oa oa. Thổ phỉ nhấc cằm mẹ Trang, cười đùa đầy ý bất hảo, mẹ Trang ôm chặt A Bình khóc đến hoa dung thất sắc. Ánh mắt Trang Dương lạnh lão rơi đến đoản kiếm của tên trùm thổ phỉ, cậu lạnh đến cóng, nước da trắng nhu tuyết rét đến phát đỏ.
Nếu không phải cậu dẫn một nhóm người hầu mang theo lưỡi liềm, cuốc gậy đuổi đến, còn chẳng biết sẽ phát sinh chuyện gì, còn chẳng biết mẹ con bọn họ có thể sống sót không.
Khoảng thời gian đó là lúc gia đình bọn họ khó khăn nhất, cũng may có cậu có thể dựa vào.
Mấy năm trở lại đây, anh cả Trang Bỉnh đã thành niên, theo cậu kinh doanh, tranh lấy tiền tài; Trang Dương thì ở lại trong nhà, trách nhiệm của cậy là chăm sóc hai em và mẹ,
Nhìn bên bờ sông hai đứa em vui vẻ chơi đùa, Trang Lan nửa người thỏi mái dựa vào lan can gỗ. Ánh mắt cậu từ bờ sông dời vào trong sân, Trúc Măng đan quấy rối trong sân, cắn chặt quần vải thô của A Dịch, A Dịch là động tác ra vẻ muốn đánh nó, nó cũng không sợ, càng cắn chặt không buông.
"Tối nay đem mày hầm ăn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!