Chương 7: Thân thích

Lúc trời vừa sáng, Khuyển Tử và mẹ Lưu A Ngôn thức dậy đi đến Phong Lí. Bọn họ đi đường núi nửa canh giờ, lúc đến Phong Lí, ánh mặt trời đã tỏa rộng trong tiếng gà gáy chó sửa. Người ở Phong Lí, đều họ Đổng, có mối quan hệ thân thích hoặc gần hoặc xa,

Mẹ con Khuyển Tử đi trên bờ ruộng, còn chưa lại gần nhà cửa trong lí, liền có người cày ruộng nhận ra bọn họ. Khuyển Tử không để tâm người trong lí, cứ hướng thẳng về trước mà đi, A Ngôn ngẫu nhiên sẽ dừng lại hỏi thăm người ta một chút.

Lúc bị nhà Cậu đuổi đi, mấy người trong lí này, chẳng có người nào vì mẹ con bọn họ nói giúp, thời cuộc rối ren, lòng người ít kỷ, ai cũng không quan tâm sống chết của người khác. Khuyển Tử không cảm thấy lòng người có bao nhiêu lạnh nhạt, chỉ là thờ ơ, tê tái.

Khuyển Tử đứng trên dốc đợi A Ngôn đi lên, Khuyển Tử nói: "Mẹ à, chúng ta đi thôi." Thấy mẹ leo dốc đến trầy trật, Khuyển Tử vươn tay dìu.

Bọn họ trở về Phong Lí, là vì lấy mấy chum đất nung và một bình sức múc nước, còn có mấy cái chén bát. Hồi mới rời khỏi Phong Lí đi rất vội vãng, đồ vật mẹ con hai người chỉ có thể mang đi quả thực có hạn. Chuyến này trở về, muốn lấy mấy vật phẩm còn sót lại, mang đến Trúc Lí.

Mấy thứ vật dụng này, đều là A Ngôn mua sắm, thuộc về đồ của bọn họ, lấy đi cũng là lẽ đương nhiên.

Mẹ con Khuyển Tử không có tài sản gì, thứ quý nhất trong nhà, cũng chỉ là một con dê và một nồi sắt nấu cơm.

Nhà người nghèo, không lãng phí thừ gì, đã có sẵn rồi thì đi lấy dùng, nếu mua mới thì lại phải tốn tiền.

Đi vào trong Lí, nhà cửa mười mấy căn, cư dân nhận ra hai nhẹ con này, ở trước cửa ngó nhìn, có người tiến lên chào hòi, có người không lạnh nhạt không quan tâm.

Khuyển Tử tự mình rời đi, về phía nhà Cậu, đó là một nhà dân phổ thông dễ tìm, còn có đại viện.

Còn chưa lại gần đại viện, từ trong viện đã có một người đi ra, chính là anh họ Đổng Túc.

"Ẩy, Khuyển Tử nha, chịu không được khó khăn lại trở về rồi?"

Đổng Túc mười bảy tuổi, ăn đến béo khỏe, đầu Khuyển Tử cao đến bờ vai hắn, đứng cùng Đổng Túc, lộ rõ nhỏ gầy.

"Mẹ ói, mau đến coi ai trở về nè."

Đổng Túc tự mình trào phúng còn không đủ, lại gọi thêm mẫu thân A Hòa đang trong viện phơi hạt kê.

A Hòa cầm một cán chổi rơm ngắn, đang ở trên chiếu trúc quét hạt kê, nghe thấy tiếng con trai, ngẩng đầu liền thấy Khuyển Tử, đột nhiên nổi giận đùng đùng xông đến cửa, cây chổi trong tay cũng quên bỏ xuống.

"Còn mặt mũi mà trở lại sao?

Người đàn bà này tướng tá đen nhẻm lực lưỡng như gấu, hai tay chống nạnh, đầu mày nhướng lên, hai phiến môi mỏng liên tục nhấp nhép mằng người.

"Tránh ra."

Khuyển Tử không sợ đối đầu với trọng lượng

"Tự mình làm lấy, người khác còn nói không được rồi? Đừng mong lại vào trong nhà tao để lười biếng, đi Phong Hồ tìm thúc phục mày đi."

A Hòa vẫn một bên nói luôn mồm không nghỉ, Khuyển Tử nghe đến buồn bực, rút ra cây sào trúc phơi đồ bên của, giận dữ quát: "Là ai mặt dày tham lam tiền của ông ngoại cho mẹ tôi, còn đem chúng tôi đổi ra ngoài!"

"Ai da, ông trời ơi, nó muốn đánh tôi kìa!"

A Hoàn thấy ngoài cửa sớm có bôn năm người cùng quê vây xem, liền vội đấm ngực hét lớn.

"Khuyển Tử, thả xuống."

A Ngôn bước vào trong sân, giọng điệu chẳng gợn chút hào hứng, bà lạnh lùng nhìn người chị dâu này.

Sống chung bao nhiêu năm rồi, bà còn không biết mánh khóe của người đàn bà độc ác này.

Khuyển Tử bỏ sào trúc xuống, lại không ngờ anh họ đã từ trong nhà bếp cầm ra cây chày cán bột, tay áo hắn cuốn cao, trợ oai cho mẹ hắn nói: "Muốn đánh phải không, hôm nay tao sẽ thay cha mày dạy dỗ mày thật tốt."

Khuyển Tử liếc nhìn cái bụng tron vo của anh họ, lạnh lùng nói: "Anh thử đánh tôi xem, xem tôi có bắn nát cái bụng anh không."

Trong lí ai mà không biết, Khuyển Tử là tay Thần cung, thằng nhóc hoang dã này học được tên Vương què ở Phong Hồ một tay kỹ nghệ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!