Chương 6: Thiếu niên anh tuấn

Khuyển Tử theo Trang Dương lên lầu, đứng ngoài phòng ngủ của Trang Dương. Trang Dương vào phòng ngủ lấy đồ cũ, cầm lấy hai bộ y phục vải thô, một thường một váy. Đồ cũ Trang Dương rất nhiều, chất liệu cũng tốt, sẽ đo mẫu thân sửa nhỏ, đem cho A Bình mặc, y phục vải thô Trang gia tuyệt không hiếm.

"Đây là quần áo ta mặc năm ngoài, ta mặc có chút nhỏ, cậu chắc sẽ vừa vặn."

Trang Dương lấy quần áo đưa đến cho Khuyển Tử, Khuyển Tử vươn tay nhận lấy, đem y phục ôm vào trong lòng, lúc ôm lấy, nó ngửi thấy mùi thơm hương cỏ, đây là mùi quần áo xông hương.

"Vết thương trên tay cậu là chuyện thế nào?"

Trang Dương kéo lấy một tay Khuyển Tử, đầu là một bàn thay thô ráp, trên ngón tay chồng chất vết thương, có mấy móng tay còn chảy máu, màu máu đỏ thẩm đông lại trên miệng vết thương, ngoài ra còn có nhiều vết cắt nhỏ, nhìn như, nhìn giống như là bị vật nhỏ mảnh mà sắc bén khứa trúng, đây là những vết thương trên ngón tay, lòng bàn tay thì trực tiếp quấn một dải vải, dải vải dơ bẩn, có thấm dấu máu.

Khuyển Tử muốn thu lại tay, Trang Dương nắm chắc không buông, Khuyển Tử ngẩng đầu trừng Trang Dương, nó mày kiếm mắt to, tướng mạo anh khí, lúc trừng người thần sắc rất hung.

"Ta bên này có hộp thuốc cao, ban đêm lúc cậu ngủ, đem tay rửa sạch, sau đó thoa thuốc lên."

Một hộp sơn mài tròn nhỏ đặt trong lòng bàn tay Khuyển Tử, Trang Dương lúc này mới thả bàn tay nắm chặt của Khuyển Tử.

Khuyển Tử vội vàng thu hồi tay, cầm hộp sơn mài, đem mắt liếc Trang Dương, trong mắt hoài nghi không hiểu nỗi.

Người này với cậu không thân không chẳng quen, tại sao lại đối với nó tốt như vậy?

"Đừng sợ hãi, ta chỉ nhìn thấy cậu không lớn hơn A Bình là bao, lại chịu không biết bao nhiêu khổ."

Trang Dương nói đến A Bình, ánh mắt rơi trên người A Bình đang thập thò ngó nhìn bên kia, ánh mắt Khuyển Tử nhìn theo, cũng nhìn thấy cậu bé nhát gan kia.

"Ờ."

Khuyển Tử đáp một tiếng, hiển nhiên rất thờ ơ, nó không phải là sợ hãi, mà là bối rối. Với lại nó cũng không hiểu nổi tại sao nó với thằng nhóc

-- nhìn như là em trai của thiếu niên, không chênh lệch bao nhiêu, lại trả qua rất nhiều khó khăn, thiếu niên liền muốn đối với nó tốt như vậy. Nó chưa từng nghe qua chuyện như vậy, trước kia cũng không gặp qua cảnh ngộ này.

Với Khuyển Tử mà nói, đây là chuyện khó bề tưởng tượng.

"Đến thu hoạch mùa thu, trả anh gạo ăn còn có y phục, còn có thuốc cao."

Khuyển Tử không muốn cầm đồ không rõ ràng, với lại mẫu thân từ nhỏ đã giáo dục nó, cầm đồ người khác, thì phải trả.

"Được."

Trang Dương mỉm cười, nghĩ đứa nhỏ này có tâm cảnh giác đối với người khác, mà lại nhìn còn rất có cốt khí. Cậu nào có cần Khuyển Tử trả lại mấy món đồ đó.

"Tôi biết đào măng non, biết bện giỏ trúc, còn biết gieo trồng, còn cần cái gì chỗ tôi cứ nói với tôi, tôi sẽ đến giúp đỡ."

Lúc Khuyển Tử nói mấy lời này, giống như một người lớn, nó ôm y phục, vội vã cúi người hành lễ, lên xoay người đi xuống lầu.

Trang Dương ở hành lang tầng hai, nhìn hình dáng Khuyển Tử rời khỏi viện tử, nhìn nó lánh vào rừng trúc sau căn phòng. Một buổi sáng sớm, hạ nhân trong viện còn chưa bắt đầu bận rộn, Khuyển Tử thì đã chặt xong trúc.

"Anh ơi, tại sao lại cho anh ta u phục?"

A Bình đến hỏi Trang Dương, cậu nhóc nãy giờ luôn trốn một bên quan sát.

"Hai bộ quần áo vải thô mà thôi, cậu ta vừa lúc thiếu y phục. A Bình, em lại đây xem."

Trang Dương dẫn A Bình đến phòng ngủ của mình, chỉ đến một cánh cửa sổ, ngoài cửa sổ có thể nhìn thấy bóng dáng Khuyển Tử trong rừng kéo trúc, thân hình nó cong như cây cung, hiển rõ tốn sức như thế nào, trong rừng chậm chạp di chuyển,

"Anh ơi, em nhất định chăm chỉ đọc sách."

A Bình nhìn đến khó chịu, cho rằng anh trai là muốn đem bọn trẻ nhà nghèo dạy dỗ mình.

"Chỉ là muốn em chớ vì cậu ấy nghèo hèn, liền đi khinh bỉ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!