Chương 40: Quyến luyến

Cuối thu, một ngọn lửa bùng cháy ở sâu trong núi trúc, khói mù lan khắp không trung, người dân ở Trúc lý xúm xít đi ra ngó nghiêng, không biết chuyện gì xảy ra. Nơi lửa cháy khá xa, tít tận nơi đa phần người ở Trúc lý cũng chưa từng đến.

Cha Xuân và một toán thanh niên trai tráng mang vũ khí đi vào kiểm tra. Hiển nhiên Lưu Hoằng cũng tham gia.

"Đi nữa đi, đúng là ta chưa từng vào tận đó."

Mọi người đứng trước một dòng suối, cha Xuân tìm thấy một gốc hồng sam(1) khổng lồ bán trụi bên bờ sông, đây là nơi xa nhất mà ông đã từng đến.

Đám thanh niên trai tráng ở Trúc lý phần lớn cũng chưa từng thấy người Cung, Cha Xuân đã từng thấy họ ở sâu trong núi rừng, thời còn trẻ còn từng có những giao dịch đổi chác nhỏ, dùng gạo thóc đổi lấy da thú.

Mấy năm nay, người Cung di dời xây dựng chỗ ở vào sâu trong núi hơn, Lâm Cung có con đường núi có thể đi thẳng đến làng mạc của họ, nhưng cũng không giáp ranh Trúc lý.

Hồng sam rụng lá đỏ rực như lửa, rơi đầy bờ suối, qua những phiến lá đỏ chao nghiêng Lưu Hoằng thấy khói đen ngút ngàn trời không. Thảng như rất xa, lại như vượt qua một ngọn núi là có thể tìm ra nguồn lửa.

Cho dù những người nông dân Trúc lý chưa thấy qua cảnh đời này, họ cũng hiểu được rằng đó hẳn là chiến hỏa.

"Quay về thôi."

Cha Xuân phủi phiến lá trên đầu cầm thương xoay người, ông đi trước dẫn đội, mọi người đi theo sau. Lưu Hoằng đi cuối ngoảnh đầu liếc mắt nhìn bờ suối xinh đẹp này, một mảng rừng hồng sam miên man, lấy ánh nắng chiều làm nền trên con đường về, cùng mặt trời mỏng manh nơi trời Tây tương phản lên thật rực rỡ.

Một phần êm đềm tốt đẹp, dưới thế cuộc gió gầm sóng dữ, chỉ sợ sớm muộn rồi cũng bị phá vỡ.

Đoàn người ra khỏi rừng hồng sam, nhìn thấy rừng trúc thân thuộc, lúc này trong lòng mới cảm thấy an tâm. Họ không sống nhờ trúc, nhưng họ lại trưởng thành với rừng trúc bao quanh, đã nhìn quen những năm tháng dài lâu xanh biếc không bạc màu.

Trở lại Trúc lý, đối mặt với những lời hỏi han của người già các bà các mẹ, cha Xuân đáp: Không có gì đâu, lửa cháy ở rất xa, sẽ không lan đến.

Lưu Hoằng đi về phía nhà họ Trang, hắn ngồi ở sân nhà họ Trang rồi gỡ cung tên đang đeo trên lưng xuống, dùng tay áo lau đi mồ hôi và bụi bặm trên người.

Bánh Trứng đi đến vẫy đuôi với hắn, dùng đầu lưỡi ấm áp liếm tay Lưu Hoằng. Nó một thân lông vàng bóng mượt, với một đôi mắt nhỏ ôn hòa. Là một con chó nhà, "khuyển" sinh của nó thật đúng là an nhàn thư thích.

Ở Trúc lý có thứ mà Lưu Hoằng muốn bảo vệ, thậm chí đến cả một chú chó cậu hai nuôi, hắn cũng không nhẫn tâm để nó gặp chuyện.

"Về rồi à."

Trang Dương đi tới, anh ngồi xuống cạnh Lưu Hoằng, cánh tay dán sát bên người.

"Cậu hai, chúng tôi đến một mảnh rừng có lá đỏ rơi đầy, còn có một con suối nữa."

Lưu Hoằng cầm tay Trang Dương, hai người ngồi kề sát nhau, nếu không đến gần nhìn kỹ sẽ không phát hiện ra họ đang tay nắm tay.

Trang Dương không rút tay về, nét mặt không thay đổi. Tựa như anh ngầm cho phép Lưu Hoằng có một vài hành động nhỏ, như thể mọi việc đều thuận lẽ tự nhiên.

"Ngọn lửa cháy ngay ngọn núi trước dòng suối, nhưng lại không trông rõ là nơi nào, chẳng hay là cháy nhà hay cây cối."

"Tôi nghe An Thế nói, người Di nhiễu nhương, trong huyện đã phái binh đi dẹp loạn, cũng mấy ngày rồi."

Viên An Thế đảm nhiệm chức quan văn nhỏ dưới chướng Huyện lệnh, mấy năm nay sưu cao thuế nặng nhà họ Viên càng ngày càng bần, An Thế bị buộc phải ra làm quan.

"Thói đời này, thực là dân chúng lầm than."

Trang Dương tưởng tượng ra cảnh lửa lớn rực cháy trong núi rừng, mọi người kêu khóc, rồi muông thú chạy loạn khắp nơi.

Lưu Hoằng nắm chặt tay Trang Dương, dùng bụng ngón tay chai sạn khẽ xoa nhẹ mu bàn tay mềm mướt của Trang Dương, hắn nắm tay Trang Dương, bảo vệ anh cả đời.

Trang Dương chậm rãi rút tay về, Lưu Hoằng ngẩng đầu nhìn lên, A Dịch bất ngờ xuất hiện ở trong sân, sau lưng còn vác củi.

"A Hoằng đã về rồi, có phải là lửa cháy ở trong núi không?"

A Dịch vung con dao rựa chỉ về rừng núi phía Tây.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!