Buổi chiều, Trang Dương quỳ ngồi trước bàn gỗ, một quyển "Xuân Thu" mở trên bàn gỗ, ánh mắt cậu chẳng hề rơi trên thẻ tre, mà là vọng ngoài cửa sổ, ánh mặt trời xuyên qua giữa cánh hoa lá loang lỗ sắc màu, hoa sơn trà đỏ tươi từng cụm lớn tụm nơi đầu cành.
Nơi viện tử ngày xuân, dưới cây sơn trà, từng có một vị nho sinh trẻ tuổi áo lam, truyền thụ Trang Dương "Xuân Thu", bóng dáng sắc lam kia, từ hai năm trước trong ngày xuân đã theo gió mà đi.
"Anh ơi, em trở về rồi."
A Bình chạy băng băng đến, ngay sau cậu nhóc là Bánh Trứng, trong lòng cậu nhóc ôm một túi vải, còn cầm một hộp sơn mài.
"Hôm nay phu tử dạy gì rồi?"
"Phu tử dạy "Nhị Tử đón thuyền, bồng bềnh cảnh sắc, nguyện lời… …"
A Bình nhất thời cũng chỉ nhớ đến câu đó, có phần lúng túng, liền vội mở túi vải, lấy ra thẻ tre tra xem.
"Nguyện lời suy tư, trong tâm gìn giữ."
Trang Dương lúc nhỏ cũng học thuộc qua bài "Nhị Tử đón thuyền", trí nhớ cậu rất tốt.
"Nhị Tử đón thuyền, bồng bềnh lướt trôi."
Trang Dương ngâm câu dưới, A Bình đã tìm thấy đầu thơ trong thẻ trúc, cậu nhóc tiếp tục đọc:
"Nguyện lời suy tư, chẳng tì đau thương."
Trang Dương gật gật đầu, nhẹ nhàng hỏi: "Có biết đầu thơ này miêu tả đến cái gì không?"
A Bình ham học, thiên tư bậc trung, thiên tiên (năng khiếu bẩm sinh) không đủ, hậu thiên (ngày sau) có thể nổ lực. Buổi chiều mỗi ngày, từ chỗ phu tử bên kia học xong trở về, có chỗ nào nghi hoặc, đều sẽ dò hỏi anh trai. Trang dương tính tình ôn hòa, rất có tính nhẫn nại, sẽ giảng giải cho A Bình.
Thế đạo hỗn loạn, đọc sách chỉ để minh mẫn, không dám ngông tưởng quan cao lộc hậu, vì thiên hạ ưu phiền
Sau khi phụ đạo em trai học hành, sắc trời hẵn còn sớm, Trang Dương xuống lầu, đến trong sân tản bộ.
Hồ nước ngày trước gieo trồng hoa sen, trong veo thấy đáy, vẫn còn chưa thấy cây sen nảy mầm, mấy ngày gần đây không khí ôn hòa, vạn vật sinh trưởng tươi tốt, chắc lại qua mấy ngày nữa, liền có thể nhìn thấy lá sen non đáng yêu nổi trên mặt nước rồi.
Hồ nước của Trang Dương, xây bên cạnh hoa sơn trà, vốn là hồ cá trước sân thường thấy ở nơi này, bị Trang Dương dùng để trồng hoa, đương nhiên trong nước tôm cá vẫn có, mà còn sống cực kỳ thong dong.
Ngồi xổm bên cạnh hồ nước, ngắm nhìn đám tôm xanh nhỏ trong hồ bơi lội, Trang Dương cảm thấy có thứ gì đó đang cào áo choàng của cậu, quay đầy nhìn thì thấy một nhóc lợn vòi con, chính là Măng Trúc.
Măng Trúc phần lớn thời gian đều ở trên Trúc Sơn ăn trúc non, măng trúc, nhưng nó dẫu sao cũng là một con nhóc con, yêu náo nhiệt, thích cùng con người thân cận.
"Thì ra là mày." Trang Dương xoa xoa đầu lông mềm mại của Măng Trúc, Măng Trúc bám lấy cánh tay Trang Dương không buông, vẫy cũng vẫy không ra, muốn cùng Trang Dương chơi đùa.
Trang Dương thấy giãy không thoát được, xách Măng Trúc lên, đem nó bỏ trước một giỏ trúc trống không, quả nhiên Măng Trúc bị chuyển dời lực chú ý, chui vào bên trong, tự chiếu cố mà chơi một mình.
Từ lúc trưa, liền không thấy Trang Lan, đứa trẻ này không thể an tĩnh ở trong phòng mình ngủ, khẳng định là chạy ra ngoài rồi. Trang Dương ra khỏi viện tử trông về nơi xa, nơi bờ sông bên kia ngó thấy bộ y phục màu hồng của Trang Lan, đứa nhỏ này lại đi bờ hồ chơi.
Từ tám năm trước, sau khi ở Cẩm thành gặp phải biến cố, thân thể mẹ Trang lúc tốt lúc xấu, có lúc sẽ đột nhiên tức ngực đau đầu, trà cơm không muốn, nằm suốt trong phòng. Cũng mời thầy y về bắt mạch, nói là chứng tâm bệnh uất ức. Cũng may mấy năm này trôi qua, ba đứa nhỏ đều đã dần lớn, Trang Dương và A Bình thuận hòa, chỉ là Trang Lan tương đối khó quản chế, mẹ Trang cần phải phí tâm.
Trang Dương còn có anh trai tên Trang Bỉnh, đầu xuân cùng Cậu đi Cốc Xương buôn bán, còn chưa trở về, Trang Bính mười chín tuổi, trầm ổn, hồn hậu.
Trong lòng Trang Lan giấu một nắm táo tàu, đứng trên thuyền gỗ, trộm nhìn Khuyển Tử bện nan tre. Cô nhóc chần chừ không dám lên phía trước, lại không muốn phải rời đi. Cô nhóc muốn một giỏ bắt cá, A Dịch và cha của anh ấy Lão Dịch đều không biết bện, kêu cái tên nhóc hung ác kia giúp cô nhóc bện một cái, lại sợ bị nó đuổi đi.
Trang Lan rất thông minh, tự nhiên sẽ nghĩ đến thu mua, nhưng mà cô nhóc chỉ là một đứa trẻ không có tiền, chỉ có thế đến trong phòng bếp trộm nắm táo tàu. Táo tàu dùng tiền mua lấy, táo tào có thể bán được tiền, vậy táo tàu có giá trị như tiền.
Khuyển Tử dậy từ sáng sớm nhổ cỏ cho ruộng đậu, dắt dê ăn cỏ, đan bện sọt trúc, nó chẳng có chút nhàn rỗi, ngồi dạn chân trên chiếu trúc, ngón tay không ngừng đan dệt sọt trúc. Đôi bàn tay của Khuyển Tử tuổi mười ba thô ráo sần sùi, nếu như đổi thành mấy đứa nhỏ Trang gia đến bện sọt trúc, sớm bị đâm đến máu đầu tay.
Đã sớm phát hiện trên cầu có một con nhóc thập thò ngó vào, là một "kẻ thù", đặc biệt dễ nhận, chính là con nhóc đã dắt dê kia. Sau khi qua cầu, là thuộc về bờ Tây, mà có một ngày bọn trẻ con Trúc Lí vượt qua cầu gỗ, đến gần nhà Khuyển Tử, Khuyển Tử liền đuổi đi. Trang Lan ngó trộm Khuyển Tử, Khuyển Tử liếc nhìn Trang Lan, hai người mày không động tao không động, mày động tao đuổi (chạy).
Đối đầu hồi lâu, Trang Lan lấy táo tàu trong ngực móc ra nắm trong tay, cô nhóc dấy lên can đảm, hai tay vươn đến phía trước. Khoảng cách còn cách Khuyển Tử vài bước, Trang Lan lớn tiếng nói: "Mua một giỏ bắt cá của ngươi!" Tay phải Khuyển Tử vốn đang cầm chặt một cây trúc nguyên liệu nhỏ mảnh, nghe thấy lời Trang Lan, nó thả lỏng tay, hoài nghi nhìn Trang lan và nắm táo tàu trong lòng bàn tay cô nhóc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!