Chương 39: Phòng bị

Lưu Hoằng gia cố lại hàng rào phía sau nhà họ Trang, A Hà đứng cạnh hắn càm ràm: "Thật vô lương tâm, tên ăn trộm gà trời đánh thánh đâm kia, lại bắt ăn mất hai con gà mái đẻ!"

A Hà đấm ngực dậm chân, quả thực vô cùng đau đớn.

Đây không phải là lần đầu tiên nhà họ Trang bị trộm gà, bốn năm hôm nay đã bị bắt trộm hai lần rồi. Nếu không phải rào trúc bị hỏng thì vẫn còn nghĩ là chuyện tốt do con rắn con chồn làm ra.

Từ lần trước đám Đại Xuân dỡ đổ mấy ngôi nhà hoang ở Trúc lý, trong Trúc lý đã không còn lưu dân xuất hiện. Lần này không chỉ là mất con gà, có nhà còn bị mất lợn, đến con chó lớn của nhà họ Chính xóm bên cũng bị trộm mất.

Dân trong Trúc lý cho rằng hẳn là phường trộm cướp ở La hương lén đến Trúc lý.

Nhưng chẳng ai thấy bóng dáng đám trộm cướp. Bọn chúng sẽ lựa lúc mọi người ngủ say nhất mà hành động, hơn nữa thủ đoạn lại tinh vi, ngay cả có nhà nuôi chó cũng không hề thấy sủa một câu.

"Cậu hai, xem ra không thể nuôi thả gà nữa rồi, tối đến tôi phải bắt hết vào lồng mới được."

A Hà phụ trách chăm nuôi đàn gà nhà họ Trang, cũng phụ trách thịt chúng, có thể nói đôi tay nàng nắm giữ sinh tử, vậy nên cảm tình cũng sâu sắc hơn. 

"Buổi tối cũng cho Măng vào ổ nữa."

Khi Trang Dương nhắc đến Măng, giọng điệu cũng dịu nhẹ hơn.

Sau khi Măng lớn lên, cũng vào ở núi trúc nhiều hơn, có lúc hai ba hôm cũng không về nhà họ Trang. Khi đó Trang Dương hiểu rằng, nó muốn rời đi rồi. Trang Dương không ngăn cản, cũng không để tụi Trang Lan A Bình trêu đùa nữa. Rồi một ngày, Măng không trở về nữa, nó sẽ trở về núi rừng.

Con gấu nhỏ này sau khi lớn lên, sẽ lập tức rời bỏ Trang Dương.

Không nghi ngờ gì là Trang Dương không nỡ bỏ nó, nhưng anh không đành lòng nhìn nó cô đơn một mình đến hết một đời.

Sau đó, cha Xuân thường hay đi đào măng ở sâu trong núi trúc có kể, ông từng gặp một con gấu trúc lớn dẫn theo con gấu con, mà gấu hoang nếu gặp người thường sẽ tấn công, nhất là gấu có gấu con theo. Nhưng con gấu này cũng không tấn công cha Xuân mà chỉ lẳng lặng rời đi. E là từng được người nuôi dưỡng. Hẳn là con gấu được cậu hai Trang nuôi kia.

Chuyện này truyền tới Trang Dương, Trang Dương nghe thấy thì rất vui mừng yên tâm.

"Măng đúng là nuôi không công, nuôi nó lớn như vậy cũng không biết đường về thăm chúng ta một chút."

A Hà thường hay chê mắng Măng, nhưng nàng vẫn thương yêu chú gấu hay quấy phá nhưng lại thông minh này. Từ ngày Măng rời đi, đến nay xem ra đã gần hai năm.

"Vậy nên cho đến giờ chỉ thấy nuôi chó, nào ai nuôi gấu, Bánh Trứng nói có đúng không?"

"Gâu gâu."

Bánh Trứng nghe thấy gọi nó, cũng sủa hai tiếng tỏ vẻ đồng ý.

A Hà là một người nói nhiều, nàng cứ tự độc thoại một mình.

Lưu Hoằng là một tay đan trúc cừ khôi, hắn chẻ trúc thành những thanh nhỏ rồi lại vát thanh trúc thành nan, xong dùng nan trúc đan thành rào.

Nếu là người bình thường chỉ sợ bị nan trúc cứa cho tứa máu rồi, nhưng tay Lưu Hoằng đã chai dày, hắn tuy còn trẻ mà lại có một đôi tay thô sần. Trang Dương từng nắm tay Lưu Hoằng, là vì băng bó vết thương cho hắn, một bàn tay to dày, một bàn tay lại thon trắng, kề sát bên nhau.

"A Hoằng, đứng dưới bóng cây nghỉ ngơi đi."

Thấy Lưu Hoằng đã sửa xong hàng rào cuối cùng còn thiếu, Trang Dương liền gọi hắn vào nghỉ ngơi. Mùa hè tiết trời oi bức, lưng áo Lưu Hoằng thấm đẫm mồ hôi.

"Cậu hai, cậu đừng theo tôi phơi nắng. Tôi kiểm tra xong sẽ qua ngay."

Lưu Hoằng làm việc cẩn thận, nói là làm ngay, tính đã làm là phải làm cho tốt. Hắn đi dọc hàng rào một vòng, xác nhận không có bỏ sót chỗ nào cần sửa nữa mới đi đến dưới tán cây tìm Trang Dương.

Không biết bắt đầu từ lúc nào, quần áo của Trang Dương Lưu Hoằng mặc vào là ngắn không còn vừa nữa, hắn đã cao hơn Trang Dương rồi, cơ thể lại cường tráng hơn Trang Dương. Từ khi không mặc trang phục của Trang Dương nữa quần áo Lưu Hoằng mặc đều là vải bố thô ráp, không có kiểu dáng gì cả, màu sắc cũng xám tối. Cho dù như vậy, cũng khó che dấu dáng vẻ tuấn mỹ và khí vũ bất phàm của Lưu Hoằng.

Trang Dương đưa khăn vải bố cho Lưu Hoằng. Lưu Hoằng nhận lấy, khăn đã được nhúng ướt bằng nước sạch, dùng nó để lau mồ hôi vừa mát lại vừa thoải mái.

"Uống nước đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!