Chương 37: (Vô Đề)

Lưu Hoằng tỉnh lại, rọi vào mắt là hoa sơn trà đo đỏ ngoài cửa sổ. Hắn ngồi dậy trên trường kỷ, phòng ngủ trống không, không có bóng dáng Trang Dương. Nhớ lại đêm qua hắn ôm Trang Dương ngủ, Lưu Hoằng vươn tay chạm vào vị trí Trang Dương đã nằm đêm qua, vẫn còn vương hơi thở của anh.

Cửa phòng ngủ mở rộng, Lưu Hoằng để ý thấy bên ngoài có một bóng người đang tưới hoa chăm cỏ trên hành lang.

Lưu Hoằng leo xuống giường, chầm chậm đứng lên, đau đớn vẫn ở trong phạm vi chịu đựng của hắn. Hắn chậm rãi đi ra khỏi phòng ngủ, đi tới bên cạnh Trang Dương.

Trang Dương dịu dàng nhìn Lưu Hoằng rồi lại đi chăm một khóm xuân lan(1). Lưu Hoằng cũng không nói gì, nhoài người trên lan can nhìn xuống dưới lầu, A Hà đang bận rộn bên cạnh giếng, sau cùng ánh mắt lại rơi vào Trang Lan đang múa đao.

Lưu Hoằng dạy Trang Lan một bộ đao pháp thực dụng, lại bị Trang Lan luyện thành tay chân múa máy.

"A Hoằng, sao lại ở trên lầu?"

A Hà phát hiện ra Lưu Hoằng, thắc mắc không thấy hắn đi đến mà.

"A Hoằng huynh đêm qua ngủ cùng huynh trưởng."

Trang Lan thu đao lại, ngẩng đầu nhìn Lưu Hoằng và Trang Dương trên lầu. Trang Dương mải mê chăm sóc hoa hoa cỏ cỏ, Lưu Hoằng nghe thế trộm liếc mắt nhìn Trang Dương.

"A Hoằng huynh bắt Hoắc Đại, bị Hoắc Đại chém một đao bị thương. Đêm qua muộn ơi là muộn còn đến tìm huynh trưởng, còn lấy kim chỉ thêu quần áo của ta đi khâu vết thương."

Trang Lan mồm miệng, một hơi đã kể hết chuyện đêm qua.

A Hà la lớn: "Đã bắt được Hoắc Đại rồi?"

"Đêm qua Hoắc Đại bị A Hoằng huynh vào Đoàn du chước bắt được. Cũng không hỏi thăm một chút cậu hai nhà chúng ta với Hoằng huynh có giao tình gì, dạy cho gã biết tù mọt gông."

A Dịch xách giỏ trúc, cầm liềm từ trong nhà đi ra. Trên mặt hắn ta vẫn còn vết thương cũ, đi đứng thì cũng đã hoạt bát. A Dịch lớn hơn Lưu Hoằng nhưng cũng mặt dày gọi một tiếng Hoằng huynh.

Khóe miệng Trang Dương khẽ giương lên, một nụ cười mím chi không phát ra tiếng, bị Lưu Hoằng bắt được. Lưu Hoằng cũng cười, cảm thấy sắc trời hôm nay thật tốt, ánh nắng sáng trong.

"Cậu hai, tôi về đây."

"Tôi đưa cậu xuống."

"Không cần, chân cậu cũng bị thương."

Lưu Hoằng khập khiễng xuống lầu. Trang Dương dõi mắt trông theo, thấy hắn cẩn thận di chuyển bước chân, cố hết sức bước men cầu thang mà trong lòng cảm thấy khó chịu.

Một hồi Lưu Hoằng đã xuống được tới lầu một, Trang Lan nhìn thấy vội nói:

"A Hoằng huynh, cần muội đỡ huynh không."

Trang Lan quan tâm chìa ra cánh tay gầy nhỏ, bị Lưu Hoằng đẩy ra.

"A Hoằng khoan hẵng đi, tôi gọi Đại Khánh cõng cậu."

A Hà đứng đằng sau gọi, Lưu Hoằng vẫn tự mình đi đằng trước.

Lưu Hoằng ở nhà dưỡng thương. Mỗi ngày mẹ Lưu đều luộc trứng hầm cá, lại thường xuyên nhắc hắn, không cho phép hắn theo Đoàn du chước bắt trộm cướp nữa. Lưu Hoằng sợ mẹ lo lắng nên cũng lấy lòng, ngoan ngoãn ở nhà.

"Mẹ à, sao vẫn còn trứng gà?"

Lưu Hoằng bưng bát, thấy trong bát có một quả trứng. Hai ngày nay hắn đã ăn hết mấy quả trứng rồi. Tuy trong nhà có nuôi gà nhưng cũng chỉ có một con gà mái già, nào có đẻ được nhiều trứng như vậy.

"Cậu hai đưa, nhân lúc còn nóng ăn đi."

Mẹ Lưu bóc vỏ trứng xong đưa cho Lưu Hoằng, trứng gà bốc hơi nóng hổi. Lưu Hoằng nhận lấy, hai ba miếng là ăn sạch. Trứng gà có thể đổi tiền, lại còn rất được giá, mẹ Lưu lại mang nấu hết cho con trai bồi bổ thân thể.

Tuy số tiền kiếm được từ làm ruộng vườn không bằng số tiền thưởng khi bắt trộm cướp nhưng khi làm nông làm vườn Lưu Hoằng sẽ không bị thương, mẹ Lưu cũng không cần phải lo lắng thấp thỏm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!