Chương 36: Bắt Hoắc

Sáng sớm du chước La hương đã triệu tập mọi người lại, dẫn đám người đình trưởng(1), ngũ trưởng(2) và một thiếu niên người Phong hương đi La Khê bắt người. Rất rầm rộ. Trước khi cả đội lên đường đã sớm có kẻ chạy đến nhà Hoắc Đại mật báo. Hoắc Đại đang ngả trên chiếu phì phò ngủ, bất ngờ bị đứa cháu họ hô hoán làm choàng tỉnh.

"Nguy rồi, du chước phái người đến bắt người kìa, ngay cả Lưu Khuyển Tử cũng tới nữa!"

"Lưu Khuyển Tử? Thằng đó là người Phong hương đến bắt tao làm gì?"

Hoắc Đại gãi gãi bụng mắt kèm nhèm thèm ngủ.

"Mấy hôm trước chẳng phải chúng ta chặn cướp cậu hai nhà họ Trang ư, Lưu Khuyển Tử đến trả thù."

"Tao cướp cậu hai nhà họ Trang động chạm gì đến thằng đó?"

"Nghe nói cậu hai Trang là ân nhân của hắn."

"Không phải Lưu Khuyển Tử là thằng nhãi hôi lông còn chưa mọc hết thôi à, mày sợ đến vậy."

Hoắc Đại nhanh tay lẹ chân mặc quần áo, vác đao lên từ sau nhà chạy đi. Còn lại người vợ thút thít trong phòng, gã cũng ngó lơ.

Đợi du chước La hương đến cửa tất nhiên bắt hụt rồi. Nhà Hoắc Đại trừ một người đàn bà lấm lem sướt ma sướt mướt với một con bé bẩn thỉu ra nào còn bóng dáng Hoắc Đại.

Một đám người quay về đường cũ, cũng không uể oải không nhụt chí. Tóm hụt là chuyện thường, những người ở La hương phụ trách trộm cướp thái độ đi bắt Hoắc Đại khá là qua quít.

Quảng Hư Phủ| Tieutieudaodao. wordpress. com

Trên đường trở về Lưu Hoằng hỏi một vị đình trưởng cùng thôn với Hoắc Đại, hỏi Hoắc Đại có còn chỗ trốn nào khác không, đình trưởng đáp: "Có lúc cũng sẽ đến suối La tìm tình nhân nhà họ Hoàng của gã ta. Tình nhân của gã kia gọi là Hoàng Tam Hoa hay Hoàng Nhị Hoa gì đó." Lại có người đệm vào: "Hoắc Đại là một hán tử, nhiều người ở La hương còn chẳng bắt được gã, Lưu Khuyển Tử cậu có bản lĩnh cỡ nào?"

Lưu Hoằng chẳng rảnh quan tâm, hỏi ra suối La ở ngay gần thôn Đặng. Hắn trở lại thôn Đặng, đến nhà Đặng Định hỏi thăm về suối La.

"Ông Hoàng có một cô con gái tên Tam Hoa, nghe nói là tình nhân của Hoắc Đại. Tôi từng đi qua nhà ông Hoàng rồi, dễ tìm thôi, ngay thượng nguồn con suối, nhà lão dịch một bên…"

Dù sao cũng ở lân cận, Đặng Định rất rõ nhà họ Hoàng.

"Lưu dũng sĩ, đi một mình phải cẩn thận đấy."

"Không phải một mình."

Lưu Hoằng nói cảm tạ xong từ biệt Đặng Định.

Đêm đen gió lớn, bên cầu đá nơi suối La Lưu Hoằng ẩn trong bụi cỏ. Bên cạnh còn có một người, ấy chính là lão Đoàn. Thầy trò phối hợp, làm việc không mệt.

Quảng Hư Phủ| Tieutieudaodao. wordpress. com

"Tiểu tử, ta là du chước Phong hương lại đến bắt người của La hương vậy chẳng phải khinh đám La hương không có người à."

"Hoắc Đại này cướp bóc có ai không ưa, lần này gặp xui rồi."

"Sư phụ, chốc nữa Hoắc Đại xuất hiện người không cần ra tay."

"Thằng nhóc ngươi đừng làm xằng quá, sư phụ nghe nói Hoắc Đại võ nghệ cao cường."

Lão Đoàn dùng sức vỗ cánh tay cái bốp, đập chết một con muỗi to mẫm, hắn ta ngồi xổm trong bụi cỏ làm mồi cho muỗi chỉ vì bắt gian —— cũng không đúng, thật ra lão Đoàn cũng có chút hưng phấn.

Thầy trò hai người chờ đến đêm khuya cuối cùng cũng chờ được Hoắc Đại. Gã ta xách rượu ư ử khẽ hát, lúc đi tới cầu đá còn dừng lại đi tiểu.

"Sư phụ, là gã à?"

"Gã đó."

Lão Đoàn từng gặp Hoắc Đại nên nhận ra.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!