Ở Lai lý Lưu Hoằng đã hiệp trợ lão Đoàn bắt một tên trộm trên xà nhà rồi áp giải đến hương sắc phu chờ xử lý. Lão Đoàn áp giải người vào sảnh chính, Lưu Hoằng đứng chờ trong sân. Sắc trời đã muộn, Lưu Hoằng thấy tâm thần bất an, trong lòng cứ dấy lên lo âu nhưng lại không biết bắt nguồn từ đâu. Lão Đoàn đi ra, ném một xâu tiền thưởng cho Lưu Hoằng, hô: "Tiểu tử, thầy trò chúng ta đi uống rượu." Lưu Hoằng gật đầu đồng ý. Lão Đoàn vỗ đầu Lưu Hoằng cười nói: "Sao đần ra thế, muốn đàn bà hả?"
Lão Đoàn giỏi nhất là nói chuyện bậy bạ, lôi kéo Lưu Hoằng chuẩn bị đi.
"Sắc phu mời hai người dừng chân."
Một lão bộc từ trong sân đi ra truyền lại lời của chủ.
Lưu Hoằng với lão Đoàn trố mắt nhìn nhau.
Lần đầu tiên Lưu Hoằng vào thính đường của sắc phu, hắn ngồi ở một bên.
"Ngươi chính là Lưu Hoằng?"
Sắc phu Ngụy ngồi ở vị trí chủ nhà hỏi một câu, ông ta trông có hơi quen mắt. Lưu Hoằng nhớ ra rồi, hai năm trước ông ta vào Trúc lý thu thuế, còn dẫn theo cả hai tên lính.
"Đúng vậy."
Lưu Hoằng ngẩng đầu đáp lại, nhìn thẳng mắt sắc phu Ngụy. Bốn mắt nhìn nhau, Lưu Hoằng tin ông ta đã nhận ra hắn.
"Với bản lĩnh của ngươi, có muốn nhập binh không?"
Trong Phong hương người tài hiếm gặp, đang buổi trộm cướp nổi lên khắp nơi, rất cần những người có võ nghệ.
"Cũng không có ý này."
Lưu Hoằng từ chối.
Trên mặt sắc phu Ngụy có chút không vui, thấy dáng vẻ kiên quyết của Lưu Hoằng ông ta cũng chẳng thể làm gì. Nhưng cũng không sao, chờ Lưu Hoằng trưởng thành còn không vào binh ngũ tham gia phục dịch chắc.
Ra khỏi nhà sắc phu, lão Đoàn cùng học trò cưỡi ngựa tới quán rượu. Đội ánh nắng chiều, cỏ chè vè(1) dập dờn theo suốt một đường.
Lão Đoàn nói: "Thằng nhóc này sư phụ dạy ngươi một thân võ nghệ cũng chẳng phải để ngươi đi bắt mấy tên trộm gà trộm chó, đại trượng phu phải kiến công lập nghiệp!" Lưu Hoằng chẳng lây chút hào hứng nào từ sư phụ, hắn thờ ơ nói: "Sư phụ, ta học võ là bảo về người bên mình." Lão Đoàn biết cha của Lưu Hoằng là kỵ binh trưởng của triều cũ, còn theo quân đội một đi không trở lại, để lại mẹ con hắn khổ cực nhiều năm. Tâm tư này của Khuyển Tử hắn ta hiểu, chỉ đành thở dài một tiếng.
Đến Lai lý sắc trời đã sắp tối, mua một bầu rượu, Lưu Hoằng theo lão Đoàn về nhà.
Vợ con lão Đoàn đã chờ sớm ở cửa, vợ lão Đoàn thấy Lưu Hoằng cũng tới lại đối đãi như chính người thân của mình, nhiệt tình chào mời.
Người một nhà quây quần ăn cơm. Lưu Hoằng là người ngoài, ngồi đối ẩm bên cạnh lão Đoàn, lại trông giống như con trai lão Đoàn.
Có nhiều rượu nữa lão Đoàn uống cũng không say, huống chi là mua thứ rượu pha nước rẻ tiền. Đã uống mấy ly lão Đoàn bắt đầu lải nhải sự tích nhập ngũ anh dũng năm xưa của hắn ta.
"A Hoằng, cho huynh."
Đoàn Tư đưa đến một chén canh, chén của nàng lõng bõng toàn nước ấy vậy mà chén của Lưu Hoằng lạithật đủ đầy.
"Ta không đói, ngươi với sư mẫu cứ ăn trước đi."
Lưu Hoằng nhấp rượu, đồ nhắm trên bàn có đĩa cá muối với một đĩa đậu ván.
Trời đã tối, nhà họ Đoàn thắp một ngọn đèn dầu nhỏ, thầy trò ở nhà ngoài uống rượu rất lâu. Đoàn Tư với mẹ ở trong phòng dệt, vợ lão Đoàn canh cửi còn Đoàn Tư quay chỉ.
"Sư phụ, ta phải về đây."
Lưu Hoằng đứng dậy từ biệt, vào sân dắt ngựa.
Một nhà lão Đoàn tiễn Lưu Hoằng ra cửa, lão Đoàn nói: "Trên đường nhiều trộm cướp, để sư phụ tiễn ngươi một đoạn?" Lưu Hoằng giơ roi cười đáp: "Tên cướp nào không có mắt dám cướp giật học trò của Đoàn du chước."
Lão Đoàn ha hả cười to, vẫy tay tiễn đưa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!