Chương 34: Gặp cướp

Sườn núi Đinh Tây thông mọc thành rừng, bốn phía yên ắng. Quá trưa đi ngang qua sườn núi, nghe trong rừng chim chóc hót vang, gió mát thổi qua. A Dịch vui vẻ ư ử khúc dân ca, nhẹ kéo cương ngựa. Trang Dương dựa vào buồng xe, nhìn về thôn xóm xa xa dưới đồi, nhà nhà khói bếp dâng lên.

Hôm nay về trễ, bởi có một bé gái con một hộ nhà nông sốt đến hôn mê, Trang Dương dùng xe ngựa đưa cô bé đến nhà thầy y. Cứu được mạng cô bé, lịch trình trở về của Trang Dương từ sau giờ Ngọ cũng đổi thành chạng vạng tối. 

Đầu năm đến nay trộm cướp tăng dần, mọi người rất hạn chế đi đường ban đêm.

Nắng chiều chưa xuống núi, dưới đồng vẫn còn thấy nông dân trồng trọt. Chạy qua con đường sườn dốc này tâm tình của Trang Dương cũng không vui vè giống như A Dịch, lòng cứ cảm thấy lo lắng.

Lúc này vội về Trúc lý nên chỉ đành phải đi cả đêm khuya.

Từng thôn từng xóm khuất dần, con đường phía trước thoai thoải, hai bên đều là rừng. Giọng hát khó nghe của A Dịch đột ngột ngừng lại, Trang Dương cảnh giác ngẩng đầu nhìn phía trước. Anh thấy có bốn năm gã cao to chặn đường, mà trên con đường nhỏ hẹp này còn chất đầy đá và cây gai.

"Cậu hai, làm sao bây giờ?"

Giọng A Dịch phát run, mang theo âm nức nở.

"Đi qua rãnh đất."

Trang Dương bình tĩnh nói ra, anh nắm chặt thân xe. Một bên đường là rãnh đất cỏ mọc um tùm, khoảng trống giữa đường rất lớn, rất nguy hiểm.

"Tôi sợ, cậu hai ạ."

Tuy A Dịch sợ run lẩy bẩy nhưng vẫn giơ roi thúc ngựa, con ngựa vụt chạy, tung vó lao vào rãnh đất, thân xe lắc lư mạnh, suýt chút nữa hất văng A Dịch bay ra ngoài.

Thấy xe ngựa lại không màng nguy hiểm nhảy xuống đường, đám cướp ở phía sau đuổi theo, đồng thời còn quăng đao ném đá. A Dịch sợ đến quên nhìn đường, lại thêm ngựa bị giật mình chạy như điên, xe ngựa mất kiểm soát lao thẳng vào rừng, nhất thời người ngã ngựa đổ.

Trang Dương bò từ trong khoang xe ra, trán anh bị đụng thương, trừ đầu có hơi choáng ra cũng không có gì đáng ngại. A Dịch ngã lăn một bên, ôm chân rên rỉ kêu lớn. A Dịch trẹo chân, Trang Dương kéo hắn ta dậy. A Dịch khóc lóc: "Cậu hai, tôi làm hỏng xe rồi." Trang Dương trấn an: "Không sao."

Giờ cũng không phải lúc để khóc, khóc cũng vô ích.

Lũ cướp đã chạy đến, nhanh chóng vây quanh hai người. Có tên còn lục đồ trên xe, có gã cầm đao cắt đứt dây cột hoành xe nhằm tách xe với ngựa ra. A Dịch thấy vậy cũng không biết lấy dũng khí ở đâu ra mà lao về phía kẻ kia liều mạng, cuối cùng bị đám cướp đó đánh ngã, đánh đấm một trận rồi lại đạp dưới chân. Người nhà họ Dịch hai đời đều là phu xe của nhà học Trang, đáng tiếc cỗ xe ngựa này cuối cùng lại không giữ được.

Mặt mày A Dịch dính đầy bùn đất, khóe miệng rỉ máu.

"Đừng đánh cậu ta, các người muốn xe muốn tiền đều cho các người."

VẻqeryumặtleuluTrangancapDươngqhogjkhônga; sfkhềleleuhoảng hốt, anh tỏ ra rất bình tĩnh. Anh quan sát đám cướp này, đánh mắt nhìn đến một gã đàn ông trông như thủ lĩnh đám cướp. Gã ta thô kệch, mặc một bộ giáp rách và đi đôi giày đay bện. So với quần áo của những tên cướp khác gã đó càng giống một tên vũ phu nông dân nghèo khó hơn.

Tên cầm đầu ra hiệu đám đàn em ngừng lại, A Dịch được giải thoát vội vàng bò dậy, dẫu sao hắn ta cũng chưa trải đời, còn là lần đầu tiên gặp cướp, vẫn chưa hoàn hồn. Trang Dương trấn an A Dịch, giúp A Dịch lau vết máu trên mặt.

Đồ vật trên xe rất nhanh bị bọn cướp vơ vét hết, đó là gạo, nông cụ với mấy xâu tiền. Thứ đáng giá nhất trên cỗ xe ngựa này không phải là mấy thứ ấy, mà chính là Trang Dương ngồi trên xe đây.

Ánh mắt gã trùm nhìn đến khuôn mặt Trang Dương, gã nhìn Trang Dương chằm chằm, ánh mắt như dã thú tràn ngập tham lam và dục vọng. Trang Dương phát giác quay đầu lại, đối diện với gã trùm. Trong mắt Trang Dương không hề hoảng sợ chút nào. Chẳng biết vì sao gã trùm lại bật cười, gã cảm thấy Trang Dương đang cố tỏ ra bình tĩnh, người này nho nhã yếu đuối, lại còn xinh đẹp như thiếu nữ.

Gã trùm vươn bàn tay chai sần sờ gương mặt Trang Dương, gã ta dùng ngón tay cái cọ xát đôi môi mềm mại của Trang Dương. Trang Dương nhẫn nhịn không phản kháng. Anh nhìn thẳng gã trùm, từ lông mày đến ánh mắt, đến bờ môi, gã trùm có một nốt ruồi nơi khóe miệng. Gã cũng đang nhìn Trang Dương chòng chọc, gã áp sát Trang Dương nhẹ ngửi bên cần cổ anh, ngửi thấy hương cỏ tươi thơm mát. Gã cười, có vẻ rất vui mừng, gã kéo cổ áo Trang Dương và ra lệnh: "Cởi ra." 

Trang Dương nghe theo, cởi tấm áo khoác lụa ra vứt trên đất.

"Cởi tiếp."

Gã trùm nhặt cẩm bào lên, tỏ vẻ đắc ý, tựa như hắn chẳng hề tham tiền, việc bắt Trang Dương cởi quần áo ra mới là thú vui của hắn.

Trang Dương cởi ra lớp sấn bào lót trong bằng tơ ra, cũng tháo cây trâm trên đầu xuống, đều đưa hết cho gã trùm.

"Quần áo đã đưa ngươi, xin thả chúng ta đi."

Giọng của Trang Dương rất dễ nghe, nhưng có âm điệu nam giới. Anh chỉ mặc một lớp sam tử bó sát, khuôn ngực bằng phẳng, tư thái lúc ngẩng đầu cũng là tư thế đặc trưng của nam giới.

Quảng Hư Phủ| Tieutieudaodao. wordpress. com

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!