Lâu ngày làm bạn, đám sếu ở hồ Bông Lau đã không còn sợ Lưu Hoằng nữa. Từ hồi nhà không còn thiếu thức ăn Lưu Hoằng cũng rất ít khi đi săn chúng nó. Những sinh vật bay lượn trên không trung có dáng vẻ duyên dáng, phát ra âm thanh vang vọng, vô tư tự tại như những đám mây trắng trên bầu trời. Xuồng của Lưu Hoằng bơi qua khỏi bụi lau, nó kéo lưới đánh cá lên, bọt nước tung tóe, mấy con cá bật nhảy dưới ánh nắng mai, vảy cá long lanh như những viên đá quý.
Lưu Hoằng mười lăm tuổi gánh giỏ trúc nặng trĩu về nhà, trong giỏ trúc đầy ắp cá tươi.
Buổi trưa, một cỗ xe bò từ Hồ hương đi đến Trúc lý, người đánh xe mặt đầy lo lắng. Lưu Hoằng đang ướp cá trong sân, thấy xe bò hắn còn tưởng là Vũ Đình Trường tới.
"A Ngôn!"
Ai trông như một lão bộc nhảy xuống khỏi xe bò, lảo đảo lê bước chạy vào nhà Lưu Hoằng.
Lưu Hoằng nhận ra ông là người làm nhà bà cô ở Hồ hương, ông thường hay gửi gạo tới Trúc lý, thường gọi lão Ngụy.
"Ông Ngụy, nhà bà cháu có chuyện gì xảy ra sao?"
Lưu Hoằng tiến lên hỏi.
Lúc này mẹ Lưu cũng từ trong nhà đi ra, sốt ruột hỏi lão bộc có chuyện gì.
Lão Ngụy lấy hơi rồi mới nói ra chuyện quan trọng. Hóa ra đêm qua nhà bà cô bị một toán cướp xông vào, chúng nó đến khoắng sạch.
"Cháu đi với ông."
Lưu Hoằng không nói nhiều, xách đao theo, lưng mang cung tên rồi dắt ngựa chuẩn bị đến Hồ hương.
"Khuyển Tử, phải cẩn thận đấy."
Mẹ Lưu âu lo, đứng trong sân dõi mắt nhìn Lưu Hoằng cưỡi ngựa phi qua cầu gỗ, chạy lên con đường mòn ra khỏi Trúc lý.
Lão Ngụy và xe bò của ông chầm chậm tụt phía sau, Lưu Hoằng một mình cưỡi ngựa đã đi xa từ lâu.
Quảng Hư Phủ| Tieutieudaodao. wordpress. com
Đến nhà bà cô ở Hồ hương đã thấy trong sân ồn ào, có một du chước của Hồ hương đang ở đó, ngoài ra dân làng cũng xúm xít đông nghịt. Lưu Hoằng xuống ngựa, người hầu tới dắt ngựa, còn hắn bước vào nhà chính. Bà cô đang ở đây, những người khác trong nhà họ Lý cũng tề tựu đủ cả, trông đều chưa hoàn hồn. Nhất là cháu đích tôn Lý Trung của bà cô còn mặt mũi sưng vù, quần áo bẩn thỉu đang kể lể về chuyện nguy hiểm đêm qua.
"A Hoằng cháu đến rồi, mau đến bên bà."
Bà cô nhìn thấy Lưu Hoằng thì vội gọi hắn qua.
Lưu Hoằng ngồi xuống cạnh bà cô, thì thầm hỏi bà chuyện đêm qua mới biết được qua có mấy tên trộm cướp phá cửa xông vào, vô cùng phách lối khiến của cải trong nhà hư hỏng mất mát không ít, đến người cũng bị đánh đập.
Du chước ở Hồ hương triệu tập mấy thanh niên trai tráng, rõ ràng là muốn đi bắt bọn cướp. Lưu Hoằng đuổi theo hỏi ông ta: "Du chước biết do kẻ nào làm sao?". Du chước nhìn quần áo của hắn, lại còn là một thiếu niên nên hỏi ngược lại: "Cậu chính là Lưu Khuyển Tử đấy à?" Lưu Hoằng gật đầu đáp lại.
Một nhóm người xuất phát, trừ mấy võ biền vác đao vác cung ra thì đều là nông dân, vũ khí cũng chỉ là mấy dụng cụ làm nông.
Đêm qua tối lửa tắt đèn, lũ cướp cũng đều bịt mặt nên chẳng nhận ra ai với ai, chỉ là du chước dẫn mọi người đi vào rừng lùng sục mà thôi. Trong rừng có phát hiện một đống lửa đã tàn, một bầu rượu rỗng và dấu chân khắp nơi, có thể thấy là lũ cướp kia đêm qua đã nghỉ chân ở đây, nhưng không biết lũ đó đã cướp tiền đi đâu.
Nhà họ Lý là nhà giàu ở Hồ hương người người đều biết, trong đám cướp này chắc chắn có kẻ biết rõ Hồ hương, chỉ sợ quá nửa là người địa phương.
Cuộc lùng bắt không có kết quả, mọi người đành phải quay về.
Lưu Hoằng cưỡi ngựa về Trúc lý, về đến nhà thì kể lại hết sự tình nhà bà cô bị cướp cho mẹ nghe. Mẹ Lưu thở dài: "Bây giờ càng ngày càng loạn rồi."
Mấy chuyện vào nhà cướp của có nghe nói Lưu Hoằng đi theo Đoàn du chước cũng bắt được mấy kẻ trộm cướp, nhưng không ngờ giờ đến chính họ hàng của bà cũng bị cướp sạch.
Quảng Hư Phủ| Tieutieudaodao. wordpress. com
Căn nhà cũ của Lưu Hoằng đã tu sửa nhiều lần, cố lắm cũng có thể ở được, nhìn một cái chính là nhà nghèo khó, trộm cướp sẽ không có hứng thú với những nhà như vậy, còn chẳng buồn liếc mắt. Nhưng nhà họ Trang bên kia bờ thì khác hẳn, người trong Trúc lý có ai không biết nhà họ Trang khá giả.
Nếu có cướp xông vào nhà họ Trang, dám to gan tổn hại đến một sợi tóc của cậu hai thôi Lưu Hoằng cũng tuyệt đối không nương tay. Nghĩ thế Lưu Hoằng lại đến nhà họ Trang, giúp nhà họ kiểm tra cửa nẻo.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!