Chương 32: (Vô Đề)

Nắng xuân ấm áp chiếu rọi lên người Lưu Hoằng, hắn đang khom người làm cỏ trong ruộng lại nghe thấy phía sau có tiếng xe ngựa. Lưu Hoằng tưởng là xe ngựa nhà họ Trương nên cũng không để tâm lắm, mãi đến tận khi nghe thấy một tiếng gọi lớn: "Người nông dân, có nhà Lưu Hoằng ở đây à?"

"Này anh, nghe thấy không? Nhà Lưu Hoằng ở chỗ nào?"

"Nói chuyện với anh đấy, sao không trả lời?"

Giọng nam trẻ tuổi, nói liến thoắng.

Lưu Hoằng từ trong ruộng đậu đứng dậy, đúng như dự đoán, hắn nhìn thấy một thiếu niên ăn mặc sặc sỡ đang đứng trên cầu gỗ gọi hỏi. Đằng sau thiếu niên có một chiếc xe ngựa vô cùng xa hoa, còn có khoảng mười một mười hai người theo hầu, mỗi người hầu đều ăn mặc đẹp đẽ, trên tay còn mang theo đồ vật.

Lưu Hoằng: "……."

"Há! Lưu dũng sĩ, hóa ra lại là huynh, đúng là có duyên thật nhỉ!"

"Lưu dũng sĩ, hôm nay ta cố ý đến nhà nói lời tạ ơn, cũng dâng lên chút lễ mỏng, kính xin vui lòng nhận."

Sáu, bảy người hầu nối đuôi nhau đi qua cầu gỗ, đi đến sân nhà Lưu Hoằng, bọn họ mang đến nào kiếm nào vải vóc, còn có đồ được để trong hộp sơn mài, mặc dù không biết đó là gì nhưng chắc chắn là thứ có giá trị.

"Này là muốn làm gì vậy?"

Lưu Hoằng thấy đám người Chương Trường Sinh đến đây đã thu hút bao ánh mắt của mọi người ở Trúc lý, ngay cả mọi người ở sân nhà họ Trang cũng đã đi ra, đứng ở bên kia bờ nhìn sang. Trang Dương cũng trong chỗ đó, nhưng anh không hào hứng như những người khác, vẻ mặt anh đầy ưu tư.

"Nói cảm tạ ha."

Quảng Hư Phủ| Tieutieudaodao. wordpress. com

"Lưu dũng sĩ huynh xem đi, đây là bảo kiếm được đúc bởi nghệ nhân rèn đất Việt đấy. Có tên là Nhận Ảnh, chém sắt như bùn, giá trị bốn mươi vạn lượng, cha ta ngẫu nhiên qua đất Việt, theo…"

Lời còn chưa nói hết hai chân Chương Trường Sinh bất ngờ cách khỏi mặt đất, cậu ta bị Lưu Hoằng nhấc lên như xách một con gà con, bị quẳng lên cầu gỗ.

"Mau đưa người của ngươi đi đi."

Lưu Hoằng lạnh giọng nói.

"Lưu dũng sĩ, huynh cũng phải để ta nói xong đã chứ, ta muốn mời huynh đến nhà ta làm khách nữa."

"Không đi."

"Ta xây cho huynh một tòa nhà lớn, cho huynh xe và cả người hầu, còn có cả người đẹp. Lưu dũng sĩ chớ khước từ, người ta ngàn dặm xa xôi mà."

Lưu Hoằng liếc mắt nhìn Chương Trường Sinh, thấy giữa gương mặt nhợt nhạt hai gò má lại đỏ ửng, Lưu Hoằng thấy phiền phức, dứt khoát xé toạc tay áo.

Quảng Hư Phủ| Tieutieudaodao. wordpress. com

"Trong nhà bị trộm, cần tìm bắt đạo tặc?"

"Không đâu."

"Vậy nhà có kẻ thù muốn giết?"

"Tuyệt đối không."

"Vậy ngươi quấn lấy ta làm gì?"

"Không phải muốn kết giao bạn bè với Lưu dũng sĩ sao, Lưu dũng sĩ nể mặt."

Lằng nhà lằng nhằng muốn làm cái gì vậy chứ?

"Roẹt" một tiếng, nửa ống tay áo bị xé rách. Chương Trường Sinh vội vàng buông tay, áy náy phân bua: "Lưu dũng sĩ, ta sẽ đền quần áo cho huynh."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!