Chương 31: Dũng sĩ có bằng lòng làm phu xe của ta không

Dọc đường từ Lai lý đến huyện thành dâu mọc thành rừng, bốn năm thiếu nữ hái dâu dịu dàng cười nói, thỉnh thoảng lại nghỉ bên vệ đường trò chuyện. Bên đường không ít ngựa xe đi qua, các cô gọi bè kéo bạn, lại chỉ vậy xem xe ngựa nhà họ Trang.

Đây cũng chỉ là một chiếc xe diêu tầm thường, thân xe không có trang trí bắt mắt gì nhưng trong xe lại có người thu hút mọi ánh nhìn của người khác.

Dung mạo Trang Dương xinh đẹp, áo quần lộng lẫy, lại còn rất trẻ.

Mấy cô gái hái dâu dõi theo Trang Dương ríu rít một mảnh, con gái thôn quê không được dạy dỗ cẩn thận.

Trang Dương cũng không để ý, anh dựa vào thành xe mặc cho gió xuân mơn trớn khuôn mặt, ánh mắt anh rơi vào những lùm hoa cỏ dại ven đường. Nào là hoa bồ công anh sắc vàng chúm chím hé nở cho đến bông trắng sắp tan, lại điểm xuyết thêm chấm tím, sắc tím ấy chính là hoa chua me đất.

Vốn xe ngựa đang thong dong trên đường lại bất ngờ tăng tốc, Trang Dương ngoảnh đầu nhìn Lưu Hoằng bên cạnh, lại thấy khóe miệng hắn cong lên, nụ cười của Lưu Hoằng thật rạng rỡ. Xe ngựa chạy nhanh hất tung bụi đất, đúng như dự đoán mà khiến các nàng đang mải ngắm nhìn tiếc hận tản đi. Lưu Hoằng nhận ra trò vặt của mình bị Trang Dương phát hiện, hắn lầm bầm: "Ồn ào."

Trang Dương mỉm cười, anh nhìn gương mặt trẻ tuổi anh tuấn của Lưu Hoằng. Anh nghĩ nếu Lưu Hoằng mặc quần áo tử tế ra dáng vào, lúc đó người khiến mấy cô gái kia dõi theo còn chưa biết là ai.

Thiếu niên Lưu Hoằng mày kiếm mắt sao, dáng người hùng dũng như rồng như hổ. 

Xe đã vào huyện thành, băng qua những cửa tiệm tấp nập, nhà cao cửa rộng, cuối cùng đến một tòa nhà bên ngoài loang lổ, cây cối um tùm.

Xe chưa tới cửa đã có người hầu đi ra nghênh đón. Lưu Hoằng cho xe ngựa chạy tới một gốc cây hạnh già, "Cậu hai, bên này rợp mát", hắn để ý thấy trên trán Trang Dương đang rịn một tầng mồ hôi mỏng. Dưới tán cây gió mát hiu hiu, đúng là thoải mái.

Quảng Hư Phủ| Tieutieudaodao. wordpress. com

Đây là nhà của danh nho phu tử Nhan ở Lâm Cung. trong sân có hai cỗ xe, rõ ràng người đến thăm cũng không ít.

Người hầu vào nhà thông báo, không lâu sau phu tử Nhan đích thân ra đón, mời Trang Dương vào trong sảnh. Lưu Hoằng cứ như người hầu của Trang Dương mà đi theo phía sau anh.

Trang Dương với phu tử Nhan vào bàn nói chuyện, Lưu Hoằng đứng ở bên cạnh. Phu tử Nhan ngẩng đầu nhìn Lưu Hoằng, thấy hắn khoác cung tên sau lưng, tướng mạo đoan chính, ấy mới hỏi Trang Dương: "Người này là ai?" Trang Dương cười đáp: "Dạ là con trai nhà hàng xóm, hôm nay làm phiền cậu ấy đánh xe giúp con."

Người nhà họ Trang đến nên sớm có người hầu qua lớp học ở sân sau thông báo. Chẳng mấy chốc đã thấy Trang Bình tất tả chạy đến, hành lễ với phu tử và anh trai xong lại ngồi xuống bên cạnh Trang Dương. Trang Bình hiền lành cẩn trọng, cũng đã có ra dáng hơn rồi.

"A Bình, thời tiết cũng đã ấm dần, huynh trưởng mang quần áo mùa xuân đến cho cậu. Còn có cả hộp mứt táo A Lan gửi nữa."

Lưu Hoằng lấy bọc đồ ra đưa cho Trang Bình, Trang Bình nhận lấy nói lời cảm tạ.

Quảng Hư Phủ| Tieutieudaodao. wordpress. com

Bấy giờ Trang Dương mới hỏi đến việc học của Trang Bình, vừa hỏi thầy vừa hỏi Trang Bình, ba người trò chuyện đều nói đến thơ văn là chính, vào tai Lưu Hoằng nghe rất nhàm chán.

Lưu Hoằng yên lặng ra ngoài sân. Hắn nằm trên xe ngựa, lấy ra một thanh đao đầu vòng đã bị gãy từ trong xe ra xem xét. Ở chợ có thợ rèn đao, có thể đưa cho thợ rèn sửa lại nên Lưu Hoằng đã mang nó theo.

"Hoằng huynh, sao đao lại gãy thế này?"

Nghe phía sau có tiếng nói vang lên, Lưu Hoằng ngồi dậy thì thấy Trang Bình đang đi về phía hắn.

"Hôm trước bắt trộm cướp chẳng may bị chém gãy, chốc mang đi cho thợ rèn sửa lại."

Theo Trang Bình thấy thì thanh đao này rõ ràng đã đến tuổi thành phế thải, hai năm trước thấy Lưu Hoằng dùng nó, lúc đó nó đã là một thanh đao cũ.

"A Bình này, chắc cậu hai trò chuyện cũng không xong sớm đâu nhỉ, ta đến tiệm sửa đao, cậu báo cho cậu hai biết giúp ta nhé."

Quảng Hư Phủ| Tieutieudaodao. wordpress. com

Lưu Hoằng nhảy xuống xe ngựa, vác theo thanh đao gãy. Nhìn tư thế vác đao phóng túng của hắn khiến Trang Bình nghĩ đến thanh đao liếm máu của Đoàn du chước. Cũng khó trách, dù sao hai người cũng là thầy trò. Nếu không phải quen biết Lưu Hoằng đã lâu, Trang Bình đã cho rằng hắn là người hung bạo và nguy hiểm.

Dõi mắt nhìn Lưu Hoằng rời đi, Trang Bình không ngờ người bạn hàng xóm này đã cao lớn như vậy.

Lưu Hoằng đã quen đường thuộc nẻo khu chợ huyện Lâm Cung, vòng qua một hẻm nhỏ chui vào một gian nhà thấp, đây chính là chỗ thợ rèn đao kiếm.

Lưu Hoằng chìa thanh đao gãy ra ghép lại, hỏi: "Có thể sửa lại không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!