Chương 30: Đuổi bắt

Buổi chiều ở rừng táo, những bóng cây trải dài, đan xen nhau. 

Ngoài rừng táo có ba người cùng ba con ngựa, bóng họ chồng lên nhau, giống như một mãnh thú bám trên mặt đất.

Phía sau ba người cưỡi ngựa, là đám thôn dân mồm năm miệng mười. Bọn họ túm tụm vây xem, nhưng không dám tiến vào rừng táo.

"Bọn cướp có mấy người?"

Lão Đoàn cau mày, hỏi một người già trong thôn. Ông lão vẫn đang từ tốn trả lời mà đám người xung quanh đã nhao nhao lên nói nào hai nào ba.

"Sư phụ, rừng táo có một con đường ra vào, có cả một con đường núi gập ghềnh khó đi khác nữa, khả năng cao bọn cướp vẫn ở trong rừng." 

Ngày trước ở Phong hương, rừng táo là nơi mà Lưu Hoằng thường xuyên ghé chơi, hắn rất quen thuộc với nơi này.

"Vậy thì dễ thôi. Tề Quý, cậu theo tôi, A Hoằng ở lại."

Lão Đoàn cùng với một người xông vào rừng táo, chẳng mấy chốc bóng dáng đã biến mất giữa những tán lá um tùm.

Lưu Hoằng nhảy xuống ngựa, vác một thanh trường đao nhìn quét qua đám thôn dân tay đòn tay cuốc trước mắt, không biết ai kêu lên: "Hắn là Khuyển Tử!"

Đám người nhốn nháo, chụm đầu ghé tai, người hỏi: Là ai? kẻ nói: Đây chẳng phải là cháu trai nhà Đổng Đại sao? Lại càng có người nhiều chuyện gọi lớn tiếng: Đổng Túc mau lên đây, mau nhìn xem có phải là Khuyển Tử không này. Đổng Túc càng bị gọi càng lẩn vào đám người. Gã ta vẫn là một người to béo vụng về, lại còn không cao thêm nữa, trông như một quả dưa béo lùn.

"Thanh niên trai tráng cầm vũ khí bước ra."

Lưu Hoằng xem thường chống lại sự soi mói của đám thôn dân này, hắn mở miệng, thanh âm vang dội, cả đám nhất thời yên tĩnh.

"Làm phiền mấy người vây chặt ở đây, ta đi giúp du chước(1) bắt cướp."

Lưu Hoằng vừa nói dứt lời, đã có hai ba thanh niên đứng ra ngay, liền sau đó mọi người đứng ra thành một hàng. Thứ họ cầm trên tay chẳng qua chỉ là cái cuốc cái liềm, nhưng dù sao cũng hơn những bà bác bà thím cầm gáo nước, chày cán bột kia.

"Khuyển Tử, bọn ta vào rừng táo với ngươi."

Một gã xách đao tiến lên, bên cạnh còn có ba thiếu niên. Lưu Hoằng nhận ra gã xách đao này là con trai của Khưu mổ chó ở thôn Đổng, khi còn bé hai người từng đánh nhau.

"Nói muốn giúp một tay thì hãy cứ canh chừng ở giao lộ."

Lưu Hoằng nói ra chỉ thị của hắn như mệnh lệnh, hắn phi thân lên ngựa, dưới con mắt nhìn chằm chằm của mọi người mà lao vào rừng táo.

Phong hương có trộm cướp, đã trộm bò còn giết người, bị dân chúng đuổi theo chạy vào rừng táo. Chuyện bắt trộm cướp tất nhiên là do Đoàn du chước tới, đây cũng là mới mời lão Đoàn đến, mà lão Đoàn còn gọi theo hai người đến hỗ trợ.

Lưu Hoằng đi vào rừng táo, lắng nghe âm thanh bốn phía, không có tiếng đánh nhau mà cũng không có thanh âm vó ngựa. Lưu Hoằng biết bọn cướp nhất định phải lẩn trốn, chúng đang chờ trời tối.

Lưu Hoằng đi sâu vào rừng táo thấy một con mương đã lâu năm không tu sửa, hắn cúi xuống con mương tra xét. Nước trong mương đã cạn thấy đáy, đồng thời gạch đá xây vách đã sụp đổ quá nửa.

Cũng không tìm thấy người ẩn núp, Lưu Hoằng lấy đao đầu vòng bên người ra, hắn chầm chậm đứng dậy. Hắn còn chưa đứng thẳng người đã nghe thấy phía sau có tiếng động, liếc thấy có một tên cường tráng nhảy ra từ trong bụi cỏ, bổ về phía hắn. Lưu Hoằng không tránh kịp, dứt khoát lăn xuống mương nước. Lưu Hoằng nhanh chóng đứng lên, vừa ngẩng đầu lên thì bắt gặp một con dao rựa bay tới.

Hắn không hoảng không hốt mà vung đao đầu vòng lên chém, "keng" một tiếng, thanh đao đầu vòng cũ kĩ gãy đôi, lưỡi đao gãy ra còn cắt lên cánh tay Lưu Hoằng, cứa ra một vệt máu. Lưu Hoằng mặc kệ đau đớn, hắn đứng trong mương, kẻ gian trộm bò kia lại đứng trên mương nước, bốn mắt nhìn nhau. Tên trộm bò mặc một cái khố độc tị, cánh tay để trần, đi chân đất, mặt mày râu ria xồm xoàm. Đây là một tên nghèo khó, hoặc có thể là nô dịch bỏ trốn, kẻ như thế tức là không quý trọng tính mạng của mình, cũng tự coi mạng của người khác là cỏ rác. Lưu Hoằng đạp lên vách đá đổ nát nhảy lên bờ bên kia, may nhờ hắn phản ứng nhanh nhạy mà tránh được gã mặc độc tị nâng tảng đá ném xuống mương. Gã đó thấy không ném trúng là miệng chửi rủa không thôi. Lưu Hoằng tháo cung tên từ sau lưng xuống. Thấy cung tên, gã mặc độc tị đó nhanh chân bỏ chạy, thật đúng là thân nhẹ như chim yến, trong nháy mắt đã chạy rất xa. Lưu Hoằng giương cung cài tên, khóe miệng khẽ nhếch, cung gỗ đỏ rực nhả dây, mũi tên bay ra, một tiếng "Á" trước mặt gần như đồng thời vang lên.

"Chạy cái gì mà chạy, không chạy đã không dùng đến một mũi tên."

Lưu Hoằng thu cung lại, vác thanh đao gãy kia đi đến chỗ tên trộm bò hung ác.

"Ai ô."

Gã mặc độc tị ngồi bệt dưới đất ôm lấy bắp đùi bị trúng tên kêu thảm.

Lưu Hoằng tháo dây thừng dắt bên hông xuống, trói chân gã đó lại. Hiển nhiên gã đàn ông đó không phối hợp mà giãy giụa không ngừng, chửi bới những lời hạ lưu khó nghe. Lưu Hoằng làm thinh như không nghe thấy.

"Làm gãy đao của ta, tốt nhất ngươi nên thành thật một chút."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!