Trời tờ mờ sáng, Khuyển Tử đem thuyền nhỏ đẩy vô xông, chèo đến bờ bên kia, giữa eo nó cắm một con dao bầu gỉ sắt. Nó đây là đang đến vờ bên kia bờ chặt trúc.
Bờ Tây cũng có trúc, chỉ là trúc bờ Tây sinh trưởng ở trên lưng núi, bờ Tây hoang vu, không có đường thông đến đó. Trúc ở bờ Đông chính là ở phía sau nhà Trang gia, có một con đường núi có thể đi, không cần một đường đánh cỏ đuổi rắn, chặt phá bụi gai.
Khuyển Tử thầm tính nó qua đó đem trúc chặt xong, kéo đến bờ sông, cũng mất nửa canh, lúc đó trời vừa sáng không lâu, nó cũng không cần gặp phải mấy đứa nhỏ bên bờ Đông. Đánh lộn nó không sợ, chỉ là bị người ta tố đến mẹ bên kia mà nói, nó chắc phải bị đòn rồi.
Lúc ở Phong Lí, chẳng có mấy người bạn, đến Trúc Lí, bọn trẻ nói này cũng vậy không thích nó. Nó cũng không cảm thấy khó chịu. Mười ba tuổi vẫn là độ tuổi vui chơi, nhưng không phải mỗi đứa trẻ đều có thể sống cuộc sống vô ưu vô lo, Khuyển Tử mỗi ngày lúc nào cũng suy nghĩ, không phải vui đùa mà là đồ ăn.
Rừng trúc sau Trang trạch, thông sâu vào núi liên tục không đứt, ngoại trừ trúc lấy không hết dùng không cạn, còn có măng trúc. Đáng tiếc nơi này măng được một củ cũng bán không ai mua.
Từ lúc ở lại Trúc Lí, Khuyển Tử cũng từng đến rừng trúc nơi này bẻ măng non, một lần bẻ liền một giỏ lớn. Nước sạch luộc măng, ăn một bữa no đúng nghĩa, còn như mùi vị, đã là thứ yếu.
Khuyển Tử dùng dao bầu đào lên mấy ngọn măng, bỏ vào trong giỏ, liền đi chặt phá trúc làm nguyên liệu.
Buổi sáng tinh mơ âm thanh chặt phá văng vẳng, khiến Trang Dương náo tỉnh, giấc ngủ cậu rất nông, một chút âm thanh vang lên liền sẽ tỉnh lại. Trang Dương mở mắt, nhìn trời vẫn chưa sáng, cậu xuống gường đi đến cửa sổ, đứng bên cửa sổ vọng nhìn núi trúc.
Cậu nhìn thấy bóng dáng một cậu nhóm trong khóm trúc, cậu nhóc đang tìm trúc, lực đạo nó không như người lớn, hai ba đao bổ xuống, mới chặt ngã một cây trúc.
Trúc Lí không khan hiếm nhất chính là trúc, bờ Đông Di Thủy trúc rất dồi dào, trước nay không thấy có người đến rừng trúc sau Trang gia chặt trúc, thằng nhóc này nhìn có chút giống đứa trẻ ở bờ Tây, nó tên Khuyển Tử.
Cái tên này tùy tiện giống như a miêu a cẩu, nhìn bộ dáng nó cũng tương đối gian khổ, sợ rằng là phụ thân sớm chết rồi.
Khuyển Tử vô tri vô giác dưới cái nhìn chăm chú của Trang Dương chặt trúc, đem nguyên liệu trúc chặt xong buộc chặc đầu đuôi, nó kéo dây lôi trúc nguyên liệu xuống núi, môi hôi tuông như mưa, nó tại rừng trúc chỉ thấy một mảnh cực kỳ xanh tươi, trời còn đang dần dần sáng. Mà bên Trang Dương nhìn lại, trong xanh tươi quấn quanh sương mù, một vệt nâu trong rừng trúc di chuyển, đó chính là bộ đồ ngắn màu nâu thằng nhóc đang mặc.
Thằng nhóc kéo trúc nguyên liệu tan biến ở trước cửa sổ Trang Dương, Trang Dương mở cửa phòng, ra hành lang gỗ đợi một lúc, quả nhiên nhìn thấy thuyền nhỏ của nó dừng bên bờ kia. Mẫu thân đứa nhỏ từ trong phòng đi ra, hai người hợp lực đêm trúc nguyên liệu từ trong thuyền nhỏ nâng lên, dời đến trước cửa nhà.
Sinh hoạt trong rừng trúc rất nhàn nhã, sinh hoạt ngày qua ngày đều lập lại như nhau, thẳng đến đột nhiên, bên kia bờ sông ở lại một cặp mẹ con. Trang Dương liền như trấn thủ trong ngày mưa nhìn hoa trà nở, cũng dùng tâm tình như vậy, nhìn người bên kia bờ.
Đây là phong cảnh trên hành lang gỗ, một buổi sáng tinh mơ, cậu nhìn thấy Khuyển Tử chặt trúc, gánh nước, thả dê, mà sau đó từ viện tử trong nhà mới dần dần truyền đến tiếng vang, là âm thanh người hầu xách nước, vẩy nước quét nhà,
Khuyển Tử biến mất ở nhà gỗ bên kia bờ, Trang Dương chờ đợi hồi lâu cũng không nhìn thấy nó
Khuyển Tử ngồi ở phía sau căn nhà tự mình vót nan trúc, bện giỏ bắt cá. Dùng nan trúc bện chế rương giỏ, cái sàng, giỏ bán cá vân vân, đều là học từ ông ngoại của nó. Ông ngoại ngoại trừ đi gánh gạo đến ngoài Trúc Lí bán, lúc ông còn trẻ, mỗi khi đến nông nhàn (thời gian rảnh rỗi sau mùa vụ) sẽ gánh một gánh trúc nguyên liệu, nan trúc vào thị trấn đi khắp hang cùng ngở hẻm, nhà ai cần bệm một cái giỏ, cái sọt, mấy loại chế phẩm từ trúc, đưa ông mấy đồng, ông liền ngồi xuống đất làm việc.
Thợ đan lát suốt ngày mệt nhọc, do vậy hiện tại rất ít, đến sau khi Khuyển Tử sinh ra, ông ngoại liền chỉ ở nhà làm ông, không tiếp tục đi làm thợ đan lát, nhưng một môn thủ nghệ vẫn còn. Chế phẩm bằng trúc trong nhà đều do ông ngoại bện làm, Khuyển Tử đi theo bên người ông, học được sơ sơ. Đương nhiên là đan bện không ra hoa văn mỹ lệ mà phức tạp, có thể sử dụng là được.
Từ sáng sớm bận đến buổi chiều, Khuyển Từ mới bện xong hai giỏ bắt cá, thứ này miệng nhỉ bụng to, cá bơi vào, thường sẽ bị vây giữa bụng, không thể trốn thoát.
Mỗi tay cầm một giỏ bắt cá, Khuyển Tử đem chúng nó chôn trong bèo cỏ bên bờ sông, còn cầm lấy bèo rong bùn đất, trang trí lấy giỏ bắt cá, khiến cho lũ cá cho rằng đây là nói trú ngụ an toàn.
Tôm cá Di Thủy rất nhiều, nguồn nước trong veo, cư dân khác của Trúc Lí, ngẫu nhiên cũng sẽ đến trong sông bắt cá.
Chôn xong giỏ bắt cá, đã sắp hoàng hôn, Khuyển Tử trở lại căn nhà của mình, thấy mẹ đã nhóm lửa đốt lên, một mình nó sớm đói đến kêu ục ục rồi.
Nghèo khó sẽ khiến người ta luôn luôn đói bụng, bởi vì ăn toàn là canh rau, măng non, nước canh và chút xíu cơm, Khuyển Tử cơ thể hiện đang phát triển, còn cần có mấy loại thịt ăn.
Mẹ Lưu luôn luôn đem bát cơm hơn giữa cho Khuyển Tử, bản thân bà ăn rất ít.
Mười ngày đầu chuyển đến Trúc Lí, hai mẹ con trải qua rất khổ. Hoa màu trồng xuống còn chưa lớn lên, đậu gạo mang đến cũng ăn không còn nhiều, cũng may vải gần đệt xong, qua hai ngày nữa có thể cầm đi đổi một chút gạo trở lại.
"Mẹ, mẹ ăn."
Thấy mẫu thân đem nhấc thìa cặn canh trong bát sành, muốn đổ vào trong bát của mình, Khuyển Tử ngăn lại.
"Mẹ làm việc cả ngày rồi, ăn nhiều chút."
Mẹ Lưu cầm bát Khuyển Tử qua, đen toàn bộ cặn canh đổ vào, chỉ được nửa bát.
"Mẹ, ngày mai sẽ có cá ăn rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!