Sau khi thu hoạch đậu tương, lại xới đất bừa đất xong thì gieo hạt củ cải. Mỗi ngày Khuyển Tử đều đặn tưới nước làm cỏ, chăm bón tỉ mỉ, mấy ngày sau mầm cải lít nhít mọc lên xanh biếc. Khuyển Tử xách giỏ trúc đi nhổ hết những cây mầm xấu cho vào giỏ, chỉ để lại nhưng cây phát triển tốt. Mầm củ cải hái về tươi non ăn ngon lắm, nhặt rễ rồi mang đi rửa sạch, thái nhỏ xong trộn bột, nướng thành bánh rau cải, ăn cùng với cháo là ngon hết nấc.
Mẹ Lưu là một người phụ nữ khéo tay, bà hay dành thời gian cho việc nấu nướng, thường chế biến nhiều món ăn ngon từ những nguyên liệu đơn giản, sơ sài.
Hàng ngày Khuyển Tử tưới nước, làm cỏ, bắt sâu, chăm chút cẩn thận cho mảnh ruộng cải củ này.
Còn ruộng khoai sọ nó chỉ cần nhổ cỏ rồi trồng ở ven sông, bên đó phù sa tốt cũng không cần phải tưới nhiều. Khoai sọ lớn chậm, chỉ có thể thu hoạch vào mùa thu. Lương thực nhà trồng tất nhiên không đủ ăn, nhưng may là Khuyển Tử biết bắt cá săn thú, cũng biết gồng gánh đi vào huyện thành bán đồ khô. Thêm cả mẹ Lưu dệt vải kiếm tiền, từ đó cuộc sống của hai mẹ con ở Trúc lý ổn định dần, không phải chịu cảnh được bữa nay lo bữa mai nữa.
Gần đây Khuyển Tử phơi không ít măng khô, có thể mang đi bán. Như thường ngày trời vừa tảng sáng là Khuyển Tử bắt đầu quẩy gánh đi vào huyện lị. Một đầu đòn gánh là một cái giỏ trúc, còn một đầu có treo cá muối phơi khô. Trong giỏ trúc là măng khô mang đi bán, còn cá muối thì để mang cho người.
Sau khi bán măng xong thì đã là đầu chiều.
Khuyển Tử gánh cái giỏ không đến Lai lý, tới nhà lão Đoàn. Trước cửa nhà lão Đoàn có một cô bé đang cho gà ăn, đó chính là Đoàn Tư con gái lão Đoàn. Đoàn Tư thấy Khuyển Tử thì vui vẻ chào hỏi:
"A Hoằng huynh, hôm qua cha mới vừa nhắc không biết bao giờ huynh đến."
"Chào Tiểu Tư, sư phụ huynh đâu rồi?"
"Cha đang bổ củi ở đằng sau ạ."
Khuyển Tử đặt đòn gánh xuống, tháo cá khô đang treo trên đó ra đưa cho Đoàn Tư. Cô bé xách cá trong tay, thích chí cất bước đi về phía nhà bếp. Nhà Đoàn Quảng Tông nghèo khó, hễ là đồ ăn Đoàn Tư sẽ rất quý trọng.
"A Hoằng huynh khát không, uống nước nhé."
Đoàn Tư bưng một gáo nước đi ra cho Khuyển Tử uống.
Khuyển Tử đi cả buổi vất vả mệt mỏi, mồ hôi rồi bụi bặm trên mặt có thể cọ ra thành tảng. Khuyển Tử đi đến dòng suối nhỏ trước nhà lão Đoàn, vốc nước lên rửa mặt mũi với chân tay, rồi buộc lại mái tóc rối. Đoàn Tư đứng một bên đưa cho Khuyển Tử tấm vải bố để lau mặt.
Đoàn Quảng Tông đã nghe thấy tiếng trò chuyện từ lâu, biết là Khuyển Tử đến thì hắn ta vào nhà lấy bộ cung tên ra, đứng dưới gốc cây đào già chờ Khuyển Tử.
Cây đào già trong sân nhà lão Đoàn có treo một tấm bia ngắm. Cả tấm bia lẫn cây đào đều chằng chịt vết tích do mũi tên tàn phá. Cây đào số khổ, thân cành vẫn còn tươi tốt, hơn nữa đầu cành còn sai trĩu quả.
Khuyển Tử chắp cung đứng cách xa bia ngắm, nó mới vừa giương cung lên còn chưa ngắm bắn lão Đoàn đã vụt vào tay nó: "Đứng lùi ra sau." Khuyển Tử nghe lời lùi lại chục bước. Lão Đoàn vẫn nói: "Lùi nữa đi."
Cho đến khi Khuyển Tử lùi đến bên bờ suối, không còn đường để lùi nữa thì lão Đoàn mới hô: "Bắn."
Đoàn Tư ngồi trên thềm đá trước cửa, trong tay cầm một trái lê, bên người là một giỏ lê đầy ắp. Cô bé vui vẻ ăn, cũng chẳng thấy xa lạ gì với những mũi tên bay vùn vụt kia.
"Vút." Một mũi tên bay thẳng cắm phập vào bia ngắm.
"Rộp", Đoàn Tư cắn một miếng lê, nước quả trong suốt ứa ra.
Đoàn Tư mặc trên người bộ quần áo của người lớn, rộng thùng thình, là một bộ quần áo cũ. Đoàn Tư mặt mày thanh tú, không giống lão Đoàn tướng mạo thô lỗ, cô bé giống vơ lão Đoàn.
"Vùn vụt", thỉnh thoảng có mũi tên bay qua trước mặt, Đoàn Tư nhìn chăm chú vào bia ngắm, thầm đếm trong lòng. Chờ Khuyển Tử bắn hết tên trong bao xong, cùng lão Đoàn đi qua đây, Đoàn Tư gặm sạch quả lê chìa ngón tay chỉ: "A Hoằng huynh bắn trượt hai mũi."
Khuyển Tử gật đầu, nhận lấy một trái lê to, lấy quần áo lau qua rồi cắn một miếng lớn. Đoàn Tư cũng đưa cho Đoàn Quảng Tông một trái: "Cha ăn đi ạ."
Lão Đoàn nhận lấy trái lê, ngồi xuống bên cạnh cô bé, cha cùng con gái ngồi bên nhau ăn hoa quả.
Khuyển Tử ngồi ở bậc dưới ăn vèo cái hết trái lê. Nó đến trước bia ngắm rút mũi tên ra cất lại. Trên bia ngắm cắm chi chít tên, khoảng chục mũi. Khuyển Tử ngước đầu nhìn mặt trời đang ngả dần về Tây.
"Sư phụ, con phải về rồi."
"Nhóc con chờ đã, ta đi lấy đồ này cho cậu."
Lão Đoàn vào nhà lấy ra một thanh đao đầu vòng, thân đao màu lam, chuôi đao bằng gỗ đã sờn đến không còn nhìn ra màu sắc ban đầu, lưỡi đao cũng loang lổ rỉ sét.
"Sư phụ tịch thu thanh đao cũ từ một tên cướp, cậu thử dùng xem."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!