Chân giò sau với thịt ba chỉ nướng là ngon nhất, sau khi cắt thành từng miếng thì dùng que xiên bằng đồng xiên lại, đặt lên vỉ nướng ngay lập tức vang lên tiếng xèo xèo.
Bên bờ suối, lão Đoàn và lão Vũ đang lột da rồi xả thịt lợn rừng, Khuyển Tử mang thịt với xương đến bên bếp lửa. Thịt lợn để nướng còn xương dùng nấu canh, không lãng phí thứ gì cả.
Viên An Thế xắn cao tay áo, cầm một cái muôi lớn khuấy nồi canh, thấy canh sôi lên thì vội rút ra một thanh củi để lửa cháy nhỏ đi, canh xương phải ninh từ từ uống mới ngon. Không nói anh ta nhà nghèo, đến lão Đoàn và lão Vũ dù hay đi săn nhưng một năm cũng chẳng mấy khi được ăn thịt lợn, mới ngửi mùi thôi đã chợt cảm thấy đời người mỹ mãn.
Viên An Thế thấy Trang Bỉnh qua xem, anh ta nói: "Bỉnh huynh, canh cũng sắp được rồi, còn thiếu chút rau rừng tôi đi hái một ít."
Trang Bỉnh nhận lấy cái muôi từ tay Viên An Thế, ngồi xuống bên bếp canh lửa.
Bếp dùng đi nấu dã ngoại chẳng qua chỉ là đào một cái hố, xếp hai hòn đá rồi đặt một cái nồi lên là xong, đơn giản lại dễ dùng.
Viên An Thế đến bãi cỏ hái rau rừng, anh ta nhổ mấy cây rau dền, còn hái thêm chút hoa bồ công anh vàng. Hái cũng hòm hòm rồi anh ta mang ra bờ suối rửa sạch đất cát. Bồ công anh thì nhặt lấy lá với hoa, bỏ gốc đi; còn rau dền thì ngắt lá, chỉ lấy củ, lấy củ dền cũng là vì dền đỏ là loại củ tốt nhất. Cho rau củ vào nồi, đun sôi một lúc là chín.
Trang Dương phụ trách vỉ nướng, ngồi bên anh là Khuyển Tử. Nó yên lặng giúp Trang Dương xiên thịt. Trang Dương thái gừng trên một phiến đá sạch bằng phẳng, cũng băm cả lá hoa tiêu(1), cho hết vào với nước tương. Trang Dương làm việc cẩn thận, anh thấm nước tương đều lên từng miếng thịt rồi đặt vào vỉ nướng nướng lên. Thịt nướng thơm phức khiến người ta thèm nhỏ dãi.
Khuyển Tử thèm lắm, thỉnh thoảng nhìn xiên thịt trên vỉ nướng kia, vì được thoa hỗn hợp nước tương mà thịt nướng có màu đỏ sậm, ngoài cháy trong mềm.
Trang Dương lật lật xiên thịt, anh để ý đến ánh mắt Khuyển Tử, cầm lấy một cái đĩa nhỏ lại lấy một xiên thịt đã chín, gỡ ra khỏi que xiên. Cả một xiên có ngay nửa đĩa.
"A Hoằng, chỗ này cho cậu ăn đầu tiên, tạ ơn cậu cứu tôi trong lúc nguy khốn."
Trang Dương chìa đĩa thịt với một đôi đũa trúc cho Khuyển Tử, anh cười dịu dàng.
"Vâng."
Khuyển Tử không khách khí nhận lấy, nó nhìn Trang Dương một chút lại nhìn mọi người xung quanh, phát hiện ra chỉ có Trang Dương chăm chú nhìn nó. Lúc này nó mới gắp một miếng thịt lên cho vào trong miệng.
Xiên này là thịt ba chỉ nướng, thịt mềm thơm nức đậm ngon vừa miệng, ăn ngon quá thể.
Khuyển Tử cũng không ăn ngấu ăn nghiến, nó chậm rãi thưởng thức từng miếng một, ăn đến miệng bóng nhẫy.
Một vỉ thịt nướng rất nhanh đã chín, bày ra khay, Trang Dương lại nướng xong thêm một vỉ nữa, anh vui vẻ làm.
Trang Dương nướng không ngừng, Khuyển Tử xiên thịt giúp anh, hai người phối hợp ăn ý.
Cho đến trưa, bọn họ săn được một con lợn rừng, hai con thỏ, chim trĩ nước(2) và một con vịt cát, cũng coi như là thu hoạch phong phú.
Chờ đã nướng thịt lợn được một khay lớn, bưng canh xương hầm lên, sáu người vui vẻ ngồi vào chỗ dùng cơm.
Viên An Thế lên tiếng: "Phải chấm tương ăn mới ngon, tôi có rót ba chén tương đây."
Nói rồi anh ta đặt ba chén nước tương lên bàn ở trên chiếu.
Nhà họ Viên nghèo, bình thường cũng chỉ ăn ngô, canh rau với đậu. Hôm nay nước tương nhà làm cuối cùng cũng được dùng để chấm thịt lợn ăn, vô cùng vinh hạnh không thể bỏ qua.
"Ồ ngon đấy."
Lão Vũ lấy đũa xiên một miếng thịt nướng lại chấm nước tương, rồi nhét vào miệng. Lão Đoàn thì chẳng quan tâm nước tương gì hết, gắp một miếng thịt há to miệng mà ăn.
Trang Bỉnh cũng gắp một miếng thịt, chấm nước tương hoa tiêu, bình tĩnh mà ăn. Y ăn uống từ tốn, thưởng thức món ngon.
Trang Dương cầm muôi múc cho mỗi người một bát canh xương ninh, Khuyển Tử bưng chia cho từng người.
"Nào nào, cậu hai với A Hoằng không cần bận rộn thế đâu, mau qua đây ăn."
Lão Đoàn nhiệt tình mời gọi, không quên lật thịt nướng bên cạnh.
"Tôi có mang theo một vò rượu, suýt nữa thì quên, vẫn còn ở trên xe."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!