Chương 27: Đi săn và bảo vệ

Đoàn Quảng Tông là người đàn ông trưởng thành phóng khoáng, dáng vẻ cao lớn. Khuyển Tử thấy hắn ta mới nhớ ra đấy chính là người cưỡi ngựa ở bên kia sông đêm hôm nọ. 

Nhà họ Đoàn cũ nát, phòng khách nhỏ hẹp. Vợ Đoàn Quảng Tông mang chiếu trúc ra trải trong sân rồi mời mọi người ngồi chiếu. Nàng ấy ăn mặc giản dị, bên cạnh người còn có một cô bé đi theo. Trông cũng xấp xỉ Trang Lan, người gầy tong. Cô bé ngoan ngoãn đi theo sau mẹ, bày bàn gỗ và đồ chặn chiếu ra.

"Em mấy tuổi rồi?"

"Trang Dương vừa giúp cô bé bày bàn gỗ vừa hỏi.

"Mười tuổi ạ."

"Thế tên em là gì?"

"Tiểu Tư."

Quảng Hư Phủ| 

Cô bé không thân thiện lắm, thỉnh thoảng liếc mắt nhìn cha. Có điều Trang Dương hỏi câu nào cô bé cũng đều đáp lại.

Trang Dương lấy một bao mứt đào từ trong ngực ra, bốc một nắm đặt vào lòng bàn tay cô bé. Cô bé không dám nhận, ngoảnh đầu tìm người lớn.

"Cầm lấy đi, cho em ăn đó." Trang Dương dịu dàng nói.

Lúc này hội Trang Bỉnh đang trò chuyện với lão Đoàn nên cũng không để ý đến tình cảnh của Trang Dương ở bên này. Chỉ có mình Khuyển Tử là thấy rõ.

Trang Dương có sở thích riêng, anh thích ăn mứt đào nên thường hay mang theo một bao nhỏ trên người.

Mứt đào mềm mềm ngọt ngon, nhấm trong miệng còn có vị chua dịu.

Khuyển Tử chăm chăm nhìn mứt đào trong tay cô bé. Thực ra không phải muốn ăn, mà là tò mò không biết đó là cái gì.

Đợi cô bé chạy đi, Khuyển Tử cũng không nhìn theo nữa thì lại thấy Trang Dương đang nhìn nó.

"Giơ tay ra đây."

Đối diện với nụ cười của Trang Dương, Khuyển Tử cũng ngoan ngoãn xòe tay ra. Trang Dương thả bốn, năm miếng tròn dẹt vào lòng bàn tay mở ra của Khuyển Tử, đó là món gì đó màu vàng.

"Đây là mứt đào."

Anh nghĩ là Khuyển Tử cũng muốn ăn nên cũng cho nó mấy miếng.

Khuyển Tử không thanh minh gì, đồ Trang Dương cho nó sẽ rất trân trọng. Nó nhận lấy rồi nhón một miếng cho vào trong miệng, chua chua ngọt ngọt, Khuyển Tử cũng không thích ăn lắm. Dưới cái nhìn chăm chú của Trang Dương nói không còn cách nào khác đành ăn thêm một miếng nữa.

Lai lý rất gần huyện nội, nghĩ là vì lý do này mà Viên An Thế và Vũ Đình Trường ở trong huyện mới lững thững đến muộn.

"Để mọi người phải đợi lâu rồi."

Viên An Thế áy náy chắp tay hành lễ, anh ta khoác theo một cây cung cũ kỹ. 

"Cũng đến đủ hết rồi, đi nào, đi săn thú thôi."

Vũ Đình Trường nhảy xuống xe bò, cầm theo một cây thương bằng đồng thau, hứng chí bừng bừng hô hào. Gã nhìn mọi người, thấy có Khuyển Tử gã lại phùng mang trợn mắt. Khuyển Tử mặt không cảm xúc mà nhìn lại.

Quảng Hư Phủ| 

"Sao lại còn mang cả trẻ con theo thế này. Nhóc con có biết lợn rừng sẽ húc bụng mày không? Chỉ cần xiên một cái thôi thì có mà lòi ruột đấy."

"…"

Khuyển Tử không đáp lại gã, ngậm mứt đào không nói năng gì.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!