Chương 26: Núi Tây Cổ

Đêm khuya ở nhà họ Trang, trong sân đèn thắp sáng ngời. Trang Bỉnh và Trang Dương đứng trước cửa cung tiễn khách ra về.

Vũ Đình Trường uống say mèm ôm Đoàn Quảng Tông nói: "Cậu cả à, cậu phải đến nhà tôi uống rượu, sáng mai đi luôn."

"Được được chắc chắn sẽ đi."

Đoàn Quảng Tông đáp lại, tránh cho gã ta nói mãi không thôi.

Cũng may còn có vị khách đồng hương với Vũ Đình Trường giúp hắn đánh xe bò về. Vũ Đình Trường đã say như thế này, để cho gã tự đánh xe về khéo nửa đường lại đâm xuống mương cũng nên.

"Tôi đây cũng đi rồi, hôm nào rảnh rỗi mọi người cùng đi đến núi Tây Cổ săn bắt thú hoang, gần đây trong núi có lợn rừng, là đồ ngon đấy. Mang theo cả vỉ nướng đi là có thể ăn thịt nướng rồi."

Đoàn Quảng Tông cáo biệt anh em nhà họ Trang, hắn ta là thợ săn lão luyện. Núi Tây Cổ ở ngay thôn Lai.

Trang Bỉnh cũng biết đi săn. Năm ngoái cũng từng cùng với Đoàn Quảng Tông đi vào núi Tây Cổ săn hươu rừng. Đây cũng chỉ là thú vui ở nông thôn mà thôi.

"Được đó, lâu lắm rồi không cùng huynh đi săn thú."

Quảng Hư Phủ| 

Trang Bỉnh cười nói. Mấy ngày nay y ở nhà không có việc gì làm, phải chờ vào vụ thu may ra mới cùng cậu ra ngoài.

"Không cần tiễn, các cậu phải nhớ đến nhé."

Đoàn Quảng Tông nhảy lên ngựa, không nhiều lời, dưới ánh trăng vung roi rong ruổi đi. Tiếng vó ngựa lộc cộc lộc cộc xa dần, rồi biến mất hẳn.

Đêm khuya, Khuyển Tử đang nằm trong phòng bị tiếng xe ngựa đánh thức. Nó đứng trong sân gió hiu hiu thổi, nhìn ở bên kia bờ khách nhà họ Trang đi dần. Dù là ngồi xe hay đi bộ thì mỗi người đều xách theo một ngọn đèn, chậm rãi rời đi trong đêm tối. Duy chỉ thấy có một người cưỡi ngựa, đó là một người đàn ông có thân hình cao lớn, uy phong lẫm liệt. Người đó rong ruổi dưới màn đêm, ánh trăng sáng ngời chiếu lên đồ vật trên lưng hắn, đó như là một cây cung vậy.

Người đó là ai?

***

Trời chưa sáng Khuyển Tử đã vác giỏ trúc đi đến hồ Bông Lau. Vì hay đi đến hồ Bông Lau nên Khuyển Tử đã dựng một cái lều nhỏ ở ven hồ. Mấy món đồ dùng để bắt cá đều được nó cất ở trong cái lều này.

Do bắt cá cho nhà họ Trang nên Khuyển Tử rất cần cù chăm chỉ, chẳng ngại gian lao. Tất cả là vì đây là chuyện mà cậu hai cậy nhờ nó, hơn nữa còn trả thù lao không ít.

Ngồi trên xuồng gỗ nhỏ mà nó tự chế và quăng lưới bắt cá ở hồ Bông Lau, thân người cũng không cao lắm của Khuyển Tử đắm chìm trong nắng mai.

Mang một con cá to đến nhà họ Trang, Khuyển Tử chưa đến gần viện đã nghe thấy tiếng đàn. Lần theo đến nơi bắt nguồn của tiếng đàn, Khuyển Tử ngẩng đầu nhìn về phòng của Trang Dương nơi lầu hai.

Khuyển Tử không hiểu âm luật, nhưng nó cảm nhận được tiếng đàn rất êm tai.

Quảng Hư Phủ| 

"A Hoằng, sao lại ngẩn người ở đây."

A Hà đi ra từ nhà bếp vừa hay bắt gặp dáng vẻ ngửa đầu ngây người của Khuyển Tử.

"Cá."

Khuyển Tử vừa nói vừa đưa con cá trên tay cho A Hà.

"Thằng nhóc này, nói gì trống không thế hả."

A Hà tính tiền cho Khuyển Tử như mọi ngày. Khuyển Tử cất tiền đi, lại đứng yên đó nghe đàn rồi mới về.

"Hoằng huynh."

"Hoằng huynh, đại huynh của em tìm huynh đó."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!