Chương 25: Ba vị khách tới thăm

Sáng sớm Khuyển Tử từ hồ Bông Lau trở về có mang theo mấy con cá, nó vừa về đến nhà thì thấy A Hà đang trò chuyện gì đó với mẹ nó ở trong sân.

"Khuyển Tử, cậu hai bảo sau này hàng ngày con mang cá đến nhà họ Trang."

Mẹ Lưu thấy Khuyển Tử đã về, vội nói chuyện tốt này cho Khuyển Tử.

"Hôm nay muốn mở tiệc mời khách, có bắt được cá to không?"

A Hà đi tới nhòm xem giỏ trúc của Khuyển Tử, thấy trong giỏ có ba con cá to và một vài con cá linh tinh.

"Được quá! Cậu sang với tôi."

"Vâng."

Khuyển Tử khoác giỏ trúc lên, đi theo A Hà sang nhà họ Trang.

Còn chưa đến gần sân nhà họ Trang Khuyển Tử đã nghe thấy một âm thanh xa lạ, du dương dễ nghe, rất tuyệt. Nó nhìn xung quanh, thấy bóng dáng Trang Dương đang ở phía sau cây sơn trà gảy thử nhạc cụ. Khuyển Tử vòng qua cây sơn trà nhìn Trang Dương một chút, nhưng mình đang một thân toàn mùi cá không nói, lúc này còn đang có chuyện quan trọng.

Trang Dương cũng không để ý Khuyển Tử đến, anh vuốt dây gảy đàn, say mê chìm trong âm hưởng.

Khuyển Tử đi theo A Hà đến cạnh giếng nước rồi đổ cá ra một cái chậu gỗ lớn.

"A Hà, người này là?"

Nghe thấy sau lưng có một tiếng nói vọng tới, Khuyển Tử quay đầu nhìn lại, thấy cậu cả nhà họ Trang. Người này rất cao, mặt mũi có mấy phần tương tự Trang Dương, nhưng không xinh đẹp tuyệt trần giống Trang Dương. Mặt vuông mày rậm, tướng mạo có chút nghiêm nghị.

Trang Bỉnh nhìn từ xa đã nhận ra bộ quần áo trên người Khuyển Tử là quần áo cũ của Trang Dương.

"Cậu cả, đây là đứa trẻ nhà họ Lưu sống ở bên bờ Tây, gọi là A Hoằng. Cậu ta biết bắt cá nên mua chút cá của cậu ấy."

Khuyển Tử hành lễ, nó ngơ ngác nhìn Trang Bỉnh mà thầm nghĩ, sau này Trang Dương lớn lên cũng sẽ nghiêm túc như này sao?

Trang Bỉnh tiến lên nhìn cá một chút, thấy cá tươi ngon lại béo, rất hài lòng.

"Đều tự mình bắt cá à?"

"Vâng."

"Đừng thấy cậu ấy nhỏ, bắt cá săn thú làm ruộng cái gì cũng biết, ngay cả cung…"

A Hà không ngừng lải nhải bị Trang Bỉnh cắt ngang, hỏi Khuyển Tử:

"Cậu mấy tuổi rồi?"

"Mười ba."

Nhìn Khuyển Tử Trang Bỉnh không khỏi nhớ đến hồi mình tới Trúc lý, lúc ấy cũng còn là một thằng bé. Nhỏ như vậy mà phải nuôi gia đình sống qua ngày, đúng là không dễ dàng.

Khuyển Tử yên lặng khoác giỏ trúc, nó nhìn về phía cây sơn trà một cái, hành động nhỏ này bị Trang Bỉnh phát hiện.

"A Hà, tính tiền cho cậu ấy nhiều một chút."

"Cậu hai đã căn dặn."

A Hà móc lấy túi tiền, đổ ra một ít đếm đếm rồi đặt vào tay Khuyển Tử. Khuyển Tử nhận lấy, hành lễ với Trang Bỉnh. Khuyển Tử cũng không ở lại thêm mà cất bước muốn đi luôn thì đột nhiên nhìn thấy Trang Lan từ trong nhà chạy ra. Con bé nhìn thấy Khuyển Tử vui mừng hô: "A Hoằng huynh, huynh đã đến rồi!"

"Ừ, đến đưa cá."

Khuyển Tử cất tiền vào trong ngực, hài lòng thỏa dạ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!