Ngày hè, tiếng ve kêu râm ran ở khắp mọi nơi. Trúc lý cây cối nhiều dân cư ít, thật sự là thiên đường của ve sầu.
Bọn nhỏ trong Trúc lý chia làm hai phe, mỗi đứa cầm một cái vợt bắt ve sầu, đi lang thang trong Trúc lý. Tụi nhỏ phía Nam lấy Đại Xuân dẫn đầu, còn đám nhỏ phía Đông lại do Khuyển Tử cầm đầu, cả một đám nhốn nháo.
Hai đội quân giáp mặt dưới gốc cây dâu già, giương cung bạt kiếm, động một cái là bùng nổ ngay. Khuyển Tử tiến lên một bước, Đại Xuân cũng bước lên một bước, đoàn đội hai bên đứng phía sau hai đứa cũng hằm hằm lườm nhau.
Đại Xuân nói: "Hoằng huynh, nơi này là địa bàn của bọn ta."
Khuyển Tử nói: "Ơ kìa, ve cũng là của các ngươi chắc?"
Khuyển Tử vân đạm phong khinh đánh giá bốn năm đứa nhỏ đứng sau Đại Xuân.
Khuyển Tử và Đại Xuân lớn xấp xỉ nhau, hai đứa tuổi cũng xêm xêm, lại đều có khí chất lãnh đạo.
Xét đến uy danh bắn cung của Khuyển Tử thì tụi bên Đại Xuân nhất thời á khẩu, không đứa nào dám đối ứng.
Hai bên giằng co không xong, A Đề đánh bạo nói: "Nơi này thuộc về bọn ta, tất nhiên ve cũng thuộc về bọn ta."
"Nhảm nhí, rõ ràng là ve từ bên phía bọn ta bay đến."
Trang Lan phản bác, theo con bé thì ve có cánh, tụi nó cũng không phải không biết bay.
Mắt thấy hai đứa lại sắp lao vào cãi nhau, Đại Xuân nói: "Tránh ra, để bọn nó đi."
Chỉ là mấy con ve thôi mà, khắp núi thiếu gì, chẳng lẽ không bắt nổi.
Đoàn đội của Đại Xuân tuy rằng tâm không cam tình không nguyện nhưng vẫn phải nghiêng người nhường đường.
Khuyển Tử dẫn đầu đi trước, Trang Lan, A Bình, A Ly nối gót theo sau. Khuyển Tử cũng chẳng hứng thú với ve sầu lắm, chẳng qua là bồi mấy đứa trẻ hai nhà Trang Trương chơi đùa mà thôi.
Bên Khuyển Tử có hai cái vợt lưới, nó cầm một cây, A Ly cầm một cây. Trang Lan và Khuyển Tử chung một tổ, còn A Ly và A Bình một tổ còn lại. Khuyển Tử rón rén tiến đến gần một con ve đang đậu trên thân cây, vung vợt nhào đến, Trang Lan bưng lọ sành nhỏ, lấy tay bịt miệng lọ, giam con ve vào trong lọ sành. Bốn đứa rong chơi nơi cây dâu già trong Lâm Tùng, cũng không thu hoạch được gì nhiều.
________
Mùa hè nóng như thiêu như đốt, phơi nắng đến mức mồ hôi chảy ròng ròng, bốn đứa bắt được mười mấy con ve liền, sau đó lại trở về sân nhà họ Trang.
Sân nhà họ Trang có hoa có cây, có thể nghỉ ngơi dưới bóng râm.
A Hà nấu một nồi canh đậu xanh, bê vào sân để nguội cho tụi nhỏ uống giảm khát giải nhiệt. Mỗi đứa bưng một chén canh đầy mà tu ừng ực, mát mẻ khoan khoái. Khuyển Tử uống hết một chén lại đi múc thêm một chén nữa, bưng đến sau cây sơn trà, ở bên kia Trang Dương trải chiếu hóng mát.
Cây sơn trà nhà họ Trang thật cao lớn, không biết được trồng từ bao giờ, từ lúc nhà họ Trang mua tòa nhà này thì cây sơn trà đã ở trong sân này rồi. Cây sơn trà này được Trang Dương chăm sóc cẩn thận, cây mọc tốt tươi, cành lá sum suê, qua nhiều năm như thế đã cao vút như cây dù.
Trang Dương ngồi dưới tàng cây sơn trà, đối diện với ao sen nở rộ. Gấu trúc nhỏ ngồi bên chân Trang Dương, gặm cắn cuộn thẻ tre, tất nhiên cuộn thẻ tre ăn không ngon bằng lá trúc tươi, có thể nói là đồ ăn bị hư rồi, gấu nhỏ không thích ăn, chỉ gặm cắn lung tung. Trang Dương lấy cuộn thẻ tre từ trong miệng Măng ra, ngẩng đầu lên lại vừa hay thấy Khuyển Tử bưng một bát canh đậu xanh đến.
Khuyển Tử so với đợt xuân thì đã cao lên không ít, nó mặc quần áo cũ của Trang Dương, nhìn trông quần áo có hơi dài.
"Cậu hai, cho cậu."
"Được."
Khuyển Tử đặt chén canh lên án thư, nó cũng không rời đi ngay lập tức. Ánh mắt nó nhìn thẻ trúc trên án thư, Trang Dương đã viết được một nửa.
Khuyển Tử không biết Trang Dương viết những gì, nó rất thích xem Trang Dương viết chữ.
Trang Dương luôn ngồi ngay ngắn chỉnh tề, chăm chú để tâm, chữ của anh chỉnh tề đẹp đẽ.
Măng mất đi cuộn thẻ tre cũng không ngừng gây sự, nó vươn cái móng vuốt khoát chân lên án thư, muốn lấy lại "đồ chơi" của nó. Mắt thấy gấu nhỏ đại sự sắp thành, Khuyển Tử vươn tay với lấy cuộn thẻ tre khiến Măng vồ hụt.
Trang Dương nâng chén lên từ tốn uống, ngẩng đầu thì thấy hành động của Măng và Khuyển Tử. Anh khẽ cười, vươn tay vỗ vỗ đầu Măng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!