Chương 22: Đầu hồ*

"Trông kìa trên khuỷu sông Kỳ,

Bờ tre mới mọc xanh rì thướt tha."

Phu tử Đổng một thân áo bào xanh nhã nhặn sạch sẽ, cầm sách lụa đứng trên bục ngâm tụng thơ cổ, A Bình và A Ly ngồi quỳ ở bàn học, cầm thẻ gỗ đảo đầu học theo.

Qua buổi trưa, toàn bộ tâm tư A Ly không còn đặt trên sách vở, thằng nhóc buồn ngủ, thừa dịp phu tử không chú ý mà lén lút chống cằm lên thẻ gỗ mà gật gù.

A Bình ngồi bên vẫn còn ngay ngắn, nhưng cũng đã thấp thỏm không tập trung, đọc đến "Bờ tre mới mọc xanh rì thướt tha" thì cậu bé ngẩng đầu đưa mắt nhìn rừng trúc ngoài cửa sổ. Trông thấy một chú bướm đậu trên song cửa.

Phu tử Đổng dạy học có một khuyết điểm, ông rất dễ chìm đắm trong thơ ca mà bỏ quên đám học trò của mình. Lúc này ông đang thả hồn vào thơ, sợ rằng trước mắt đang là khuỷu sông Kỳ nước vỗ bờ, tre mọc xanh rì liên miên, tâm trí không biết đã bay đi đâu rồi.

"Có người quân tư tài ba,

Như lo cắt dũa để mà lập thân.

Dồi mài dốc chí siêng cần."

Con bướm bên song cửa vỗ vỗ cánh nhẹ nhàng bay đi. A Bình thấy nhất định là nó từ vườn hoa cải dầu bay đến, theo làn gió mà bay đến trước mắt thằng bé, mà giờ đây lại theo cơn gió bay đi.

"Xem người thận trọng thêm phần nghiêm trang.

Hiển vinh danh tiếng rỡ ràng…"1

Rốt cuộc phu tử cũng ngẩng đầu lên nhìn học trò một chút, phát hiện đôi mắt A Ly đã sắp híp lại thành một đường.

"A Ly, đứng lên!"

Phát giác bị điểm tên phạt đứng, A Ly không thể làm gì hơn đành bất đắc dĩ đứng dậy, tay cầm thẻ gỗ, dùng giọng điệu bình bình mà đọc theo. A Ly không hiểu mấy câu thơ này có ý nghĩa gì, chỉ cần nhớ là được, phu tử Đổng cũng không bắt buộc quá nhiều.

Thấy A Ly bị phạt đứng, A Bình cũng lấy lại tinh thần, nghiêm túc chăm chú, nghe phu tử giảng giải ý nghĩa bài thơ. A Bình nghĩ, có người quân tử tài ba như này không phải là nói đến anh Trang Dương của nó hay sao.

***

Một buổi chiều nhàn nhã, Trang Lan ở trong phòng mẹ học thêu. Mấy môn thêu thùa may vá này, đối với con bé mà nói thì quá mức cao sâu. Mẹ Trang tao nhã thêu hoa trước giá thêu, Trang Lan nâng khung thêu, cầm kim đâm qua đâm lại, rõ ràng là phác một đóa hoa, vậy mà lại thêu xiên xiên xẹo xẹo không thành cái gì. "A." Khẽ hô một tiếng, ngẩng đầu nhìn mẹ còn đang chăm chú thêu. Trang Lan hút khí, ngậm đầu ngón tay vào trong miệng, cô bé chẳng may đâm kim vào ngón trỏ.

Mẹ Trang không có sở thích thường ngày nào, lúc có tinh thần thì sẽ đóng giày, may quần áo cho tụi nhỏ. Mẹ Trang dịu dàng ít nói, sinh mấy cậu con trai tính tình cũng giống bà, chỉ có Trang Lan là không giống cha mẹ, nghĩ kỹ một chút, có vẻ giống chú của con bé. Đó là một người khiến người ta vô cùng đau đầu.

Cúi đầu mút giọt máu trên đầu ngón tay, Trang Lan buồn bã, cầm kim thêu mà khổ não nghĩ đến phải bị kim đâm bao nhiêu vết mới có thể luyện thành kỹ năng thành thục như mẹ, thêu ra được một đóa hoa xinh đẹp. Nghĩ đến lại khiến người ta khổ sở và tuyệt vọng.

"Ra ngoài chơi đi, đừng chạy xa đó."

Mẹ Trang ngẩng đầu nhìn vào mắt cô con gái, thấy con bé sầu khổ nghiêm mặt, cũng hiểu nếu nhốt con bé ngồi yên trong phòng thì chẳng khác nào giam nó ngồi trong tù. Nghe thấy mẹ nói vậy, trong nháy mắt Trang Lan toét miệng cười, cao hứng mà hứa: "Con sẽ không chạy lung tung đâu mẹ!" Quăng khung thêu sang một bên rồi ngay lập tức chạy ùa ra khỏi phòng như một cơn gió.

Mẹ Trang bất đắc dĩ lắc đầu, tuy bà hay trách cứ Trang Lan, nhưng bà vẫn rất thương con cái. Nghĩ thầm, nếu đúng như lời Trang Dương từng nói, tính cách đã như vậy thì cũng chẳng ép buộc được gì, sau này lớn lên cố cho nàng nhiều của hồi môn một chút, để tránh bị nhà chồng ghét bỏ.

Trang Lan chạy như bay ra ngoài sân, đắm chìm dưới ánh mặt trời, con bé vươn vai, thấy mọi thứ vẫn tốt đẹp như cũ. Trong sân chỉ có A Hà đang nhấc đám gà con trong lồng ra rồi để vào giỏ trúc. Đàn gà con lông vàng đáng yêu lúc trước giờ đã mọc ra lớp lông màu nâu xám, cái đầu lớn gấp đôi. Trang Lan chống cằm ngồi xổm một bên xem. Con bé sợ mấy động vật nhỏ nhỏ lại còn lông tơ, thấy tò mò nhưng cũng không dám sờ.

Đàn gà con chiêm chiếp kêu vang, A Hà bắt từng con từng con, không trượt phát nào, mang chúng nó chuyển hết sang giỏ trúc.

"Định bắt tụi nó đi đâu ạ?"

"Mang thả ra nuôi sau nhà."

"A."

Trang Lan không định đi theo, cô bé biết gà con mà mang ra sau nhà nuôi thả, qua mấy ngày là đều lớn hết. Vẫn là gà con lông vàng đáng yêu nhất, nhưng thịt chúng nó đúng là ăn rất ngon. Ăn thật nhiều thật nhiều cám như vậy, tự nhiên là nhanh lớn lên cho nhà họ ăn.

A Hà xách giỏ đựng gà ra sau nhà. Còn Trang Lan lại đi đến bụi hoa sơn trà, cô bé biết sau buổi trưa anh trai thường hay đi dạo bên bờ ao.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!