Trên mặt hồ dập dìu vài phiến lá sen, có to có nhỏ, nhìn trông cũng thú vị. Sáng sớm Trang Dương tản bộ bên bờ ao, anh ngồi xuống một phiến đá xanh bên cạnh, nhìn hồ nước trong suốt thấy đáy, hai chú tôm sông bơi lội tung tăng. Làn gió sớm mai thật dễ chịu, thổi bay sợi tóc và trường bào của Trang Dương, lại khẽ vuốt ve gương mặt đoan chính của anh.
Sân sau vốn có hai chú gà trống hàng ngày thi nhau gáy vang nhưng nay một con đã bị làm thịt. Còn một con vẫn như thường ngày khi trời mới tinh mơ đã ngưỡng cao cổ lên gáy gọi bình minh, cần cù thành khẩn, chẳng sợ gì hết, đúng chuẩn một con gà điển hình. Hôm nay Trang Dương lại tỉnh giấc từ sớm, ngồi bên cạnh hồ sen như có điều suy tư.
Lúc Khuyển Tử tìm đến, Trang Dương vừa hay đứng dậy định lên lầu trở về phòng. Anh nghe thấy Khuyển Tử chào hỏi với A Dịch.
"Khuyển Tử, mới sáng sớm đã sang đây thế, có chuyện gì không?"
"A Dịch, cậu hai có ở đây không?"
"Có đó, ở ngay sau lùm cây sơn trà đấy."
Trang Dương đi ra từ sau cây sơn trà. Anh không thấy ngạc nhiên khi Khuyển Tử đến tìm anh, chẳng qua là đến sớm quá.
Hôm qua anh có hỏi Khuyển Tử có tên thật không, Khuyển Tử nói khi nó chào đời thì cha có đặt một cái tên cho nó, viết trên một tấm lụa trắng, gọi là "Hồng"(), nhưng nó không biết chữ nên không biết là chữ viết như thế nào.
Khuyển Tử đến bên bụi hoa sơn trà, qua đám hồng thắm xanh biếc nhìn thấy Trang Dương một thân áo bào trắng, nó hơi ngây người.
"Khuyển Tử, ở đây."
Trang Dương khẽ mỉm cười, dẫn Khuyển Tử đến bên bờ ao. Hoa sơn trà tươi tốt tựa như một tấm bình phong, ngăn cách hai người với đám người làm trong sân.
Khuyển Tử đã đến sân nhà họ Trang mấy lần, nhưng đây vẫn là lần đầu nó đến bên ao. Nó cũng chẳng hay rằng sau khóm hoa sơn trà lại chính là một ao nước thanh tịnh và mỹ lệ.
Tấm lụa trắng nắm trong tay đã lâu, có mang theo hơi ấm của con người, Khuyển Tử đưa nó cho Trang Dương, đặt vào lòng bàn tay anh. Trang Dương nhận lấy mở mảnh lụa ra, nhìn trên đó có viết một chữ "Hoằng", nét chữ mạnh mẽ và cứng cáp.
"Cậu có tên là Lưu Hoằng, "Hoằng" () có nghĩa là quảng đại, khoan hồng, đây là một cái tên rất hay."
Trang Dương nhặt lấy một cái cành cây nhỏ, viết lên đất một chữ "Hoằng" thật to cho Khuyển Tử xem.
Khuyển Tử yên lặng lắng nghe, nhìn chữ viết trên mặt đất, chữ này cũng không phức tạp lắm, nhưng Khuyển Tử vẫn không hiểu, vì vốn dĩ nó đâu có biết chữ.
"Cha cậu gửi gắm kỳ vọng cho cậu, mong sau này khi cậu trưởng thành sẽ là một người có chí lớn."
Cái tên này không giống như những người dân bình thường sẽ đặt. Những hộ dân bình thường thường hay đặt những cái tên có chữ như Thọ, Diên Niên, Vạn Niên, Thiên Thu, Phúc Lộc… Không biết rốt cuộc cha của Khuyển Tử có lai lịch như thế nào.
Lưu Hoằng, Khuyển Tử thầm nhẩm cái tên này trong lòng. Nó nghĩ, hóa ra là một cái tên như vậy. Người cha mà nó chưa bao giờ thấy mặt kia, không ngờ đối với tương lai của nó lại ký thác sự kỳ vọng như vậy.
Từ nay về sau tôi sẽ gọi cậu là A Hoằng nhé."
Khuyển Tử vốn luôn cúi đầu im lặng nghe thấy Trang Dương nói như vậy, nó ngẩng phắt đầu lên, đôi mày kiếm của nó giãn ra khóe miệng khẽ nhếch, khẽ khàng đáp một tiếng khó mà nghe thấy được: "Ừm."
Trang Dương mỉm cười, anh trả lại mảnh lụa trắng cho Khuyển Tử.
"Cảm ơn cậu hai."
"Không có gì, tôi vẫn nên cảm ơn cậu đã tặng chậu hoa diên vĩ cho tôi. Chỉ là sau này đừng nên leo trèo vách núi nữa. Nếu chẳng may có gì bất trắc thì phải chịu thế nào với sự giao phó của mẹ cậu."
Trang Dương đã biết khóm hoa mà Khuyển Tử tặng anh là được nó hái từ trên một vách núi trong rừng. Hôm qua Trang Lan thấy chậu hoa đó mà giật mình, con bé mới kể ra chuyện hôm nọ Khuyển Tử chưa hái hoa được cho Trang Dương nghe. Rõ ràng Khuyển Tử đã tự mình đi vào lần nữa, cũng liều lĩnh mà không màng nguy hiểm đi hái khóm hoa.
Khuyển Tử gật đầu một cái, có chút ngượng ngùng. Xem ra chuyện leo lên vách núi hái hoa đã bị Trang Dương phát hiện. Kỳ thực, Khuyển Tử dám đi hái cũng là trong lòng nó đã chắc chắn sẽ an toàn, nó với mẹ nương tựa nhau mà sống nên càng quý trọng sinh mạng của mình hơn.
"Cậu hai, tôi phải về đây."
"Đi nhé, A Hoằng."
Trang Dương cười nói, anh nhìn ra được dù Khuyển Tử không nói nhiều lời, cũng chẳng có biểu cảm gì nhưng lại đối với mình rất gần gũi. Nó là con trai độc đinh, trong nhà không có anh chị em nào cả, rất cô độc. Từ nay về sau nên chăm sóc nó nhiều hơn.
"Ừm."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!