Chương 19: Có thể cậu có tên chính

Khuyển Tử xắn gấu quần đứng ở chỗ nước cạn trên sông Di Thủy. Nó cúi người lần mò đám rong bèo lấy giỏ bắt cá ra. Chờ nước trong giỏ chảy bớt Khuyển Tử nhấc giỏ cá lên bờ. Sông Di Thủy nhiều tôm cá, còn có cả trai ốc rồi lươn chạch. Nó đặt giỏ bắt cá từ chiều hôm qua đến giờ, giỏ chìm dưới nước bắt được khá nhiều.

Dốc ngược giỏ cá trút hết chiến lợi phẩm vào thùng gỗ, có một con cá to với vài con cá nhỏ. Chỉ cần có con cá to tầm một bàn tay là cũng đủ để mẹ Lưu nấu canh cho Khuyển Tử uống. Khuyển Tử đang ở cái tuổi phát triển, rất nhanh đói. Cá bé thì Khuyển Tử sẽ xử lý, nó biết dùng dao con moi ruột cá lấy thanh trúc kẹp lại xong mang đi nướng than. Còn nướng thêm cả một con lươn nữa. Sẽ ngon vô cùng, đây là món quà tốt mà sông Di Thủy ban tặng cho nhà nó.

Khuyển Tử đặt giỏ trúc xuống đất, ngồi nhìn ánh sáng long lanh phản chiếu trên mặt sông, tựa như đá quý lấp lánh. Cùng lúc đó, nó nhìn thấy một thiếu niên một thân quần áo màu điều trong tấm áo bào lụa trắng, ấy chính là Trang Dương.

Trang Dương rất ít khi đến bờ sông đi dạo vào sáng sớm. Nếu hỏi vì sao hôm nay anh lại đến đây sợ rằng anh chỉ đành cười bất đắc dĩ. Hai hôm nay anh dậy sớm là vì có hai con gà trống trong nhà từ khi trời còn chưa sáng mà đã gáy liên hồi. Trang Dương ngủ không sâu, rất dễ bị tỉnh giấc.

Cũng chẳng thể ngủ lại được nữa, đành mặc quần áo xuống lầu đi dạo, đón nắng ban mai, ngắm nhìn hoa cỏ vẫn còn đọng sương sớm.

Ngay lúc Khuyển Tử đang nhìn Trang Dương, Trang Dương cũng đã thấy nó.

"Chào cậu hai."

Khuyển Tử hành lễ.

Quảng Hư Phủ| Tieutieudaodao. wordpress. com

"Sáng tốt lành, đang thu cá à?"

Trang Dương đáp lễ.

Dạy tụi A Bình bắn cung ở nhà họ Trang, Khuyển Tử cũng thân quen với tụi nhỏ nhà đó nên đã biết cậu hai nhà họ Trang tên có một chữ "Dương". Khuyển Tử thấy cái tên này rất hay. Chỉ có điều nó không thể gọi thẳng tên Trang Dương, thế thì thất lễ quá. Nên nó luôn gọi anh là cậu hai.

"Vâng."

Khuyển Tử gặp Trang Dương là nhớ ngay đến chậu hoa trên núi giờ được trồng trước cửa. Hôm qua vẫn còn băn khoăn không biết nên bê chậu hoa đến nhà họ Trang, dưới bao ánh nhìn chằm chằm của mọi người mà đưa cho Trang Dương kiểu gì. Lúc này đúng là một cơ hội cực tốt.

Nhấc thùng gỗ vội vàng về sân nhà. Khuyển Tử thả thùng xuống rồi ôm chậu hoa màu xanh lam trông hơi héo kia lên, chạy đến bên bờ sông. May quá, Trang Dương vẫn còn ở đó, anh đứng bên bờ ruộng ngắm nhìn ruộng cải đang lên mầm xanh mơn mởn của nhà anh.

Khuyển Tử băng qua cầu gỗ chạy về phía Trang Dương. Trang Dương nghe thấy tiếng chạy bình bịch thì ngoảnh lại, thấy Khuyển Tử đã chạy đến bên người, anh cười hiền hòa. Đã có lần Khuyển Tử cho rằng Trang Dương đối xử đặc biệt với nó, lần nào anh cũng cười dịu dàng. Mãi đến khi đến nhà họ Trang dạy bắn cung, nó mới nhận ra, thật ra Trang Dương cư xử điềm đạm với tất cả mọi người.

Dù đó là người hầu của mình hay là những người nông dân thô tục sống trong Trúc lý.

"Cho cậu."

Khuyển Tử đưa hoa cho Trang Dương. Trang Dương rất ngạc nhiên, anh nhìn ngắm chậu hoa màu xanh lam.

"Đây là hoa diên vĩ xanh lam, cậu hái được ở đâu thế?"

Trang Dương biết loài hoa này. Khi còn bé, ở sân nhà trong thành Cẩm Quan có trồng khá nhiều hoa diên vĩ, sặc sỡ nhiều màu. Năm đó mẹ Trang thích hoa cỏ, cha Trang vì muốn bà vui mà trồng đủ các loài hoa cỏ trong sân vườn.

"Trên núi."

Khuyển Tử nói hai chữ ngắn gọn. Nó không muốn để Trang Dương biết được quá trình chật vật như thế nào.

Trang Dương đã sớm biết nó không hay nói nhiều. Nó còn nhỏ tuổi mà đã có thói quen này, dễ thấy rằng bình thường nó ít khi nói chuyện với người khác. Hơn nữa, có lẽ trước kia ở Phong lý cũng không có bạn bè gì.

"Thật là đẹp, tựa như gặp lại cố nhân vậy, xin cảm tạ."

Quảng Hư Phủ| Tieutieudaodao. wordpress. com

Trang Dương nhận lấy hoa nâng ở trong lòng. Ngón tay thon dài của anh chạm lên bông hoa xinh đẹp, vẻ mặt hết sức dịu dàng.

Khuyển Tử nghĩ thế nào anh cũng thích, vết thương âm ỉ nhức buốt lúc này đã chẳng còn là cái gì. Khuyển Tử rất vui khi đã hái khóm hoa này từ trên vách núi xuống.

"Chậu" dùng để trồng hoa diên vĩ là một cái bình sành miệng hẹp thân nhọn, không hợp để trồng hoa. Trang Dương nhanh chóng nâng "Chậu" hoa về sân nhà họ Trang. Anh tìm thấy một cái chậu hoa sau nhà, lại đi lấy xẻng trong nhà kho, xúc đất cho vào chậu xong trồng lại cây hoa diên vĩ vào đó.

Sân nhà họ Trang là địa bàn của Măng, nếu đặt hoa trong sân này, chẳng đến một ngày đã bị Măng cắn cho tan tành. Trang Dương đành bê chậu hoa lên lầu hai, đặt chậu hoa ở lối vào phòng ngủ, để sát với lan can hiên trên lầu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!