Chương 18: Hoa diên vĩ

Mũi tên rời khỏi cung bay vút trong gió, bắn trúng một con vịt cát1 đang bay trên không. Con vịt cát còn không kịp kêu lên một tiếng bi thương mà đã im hơi bỏ mình ngã xuống.

Lúc vịt cát rơi xuống đất, dây cung đàn hồi bật về vị trí, thu về chắc chắn. Động tác thu cung của Khuyển Tử vô cùng xuất sắc. A Bình nhìn mà ngây ngẩn cả người.

Trước kia, A Bình cũng hơi có chút coi thường mấy người làm ruộng thô tục, nhưng thằng bé lại bái phục Khuyển Tử vô cùng. Không chỉ vì Khuyển Tử dạy nó bắn cung mà Khuyển Tử đúng là tài nghệ hơn người, lại còn biết làm nhiều việc, lòng mang chí lớn.

Mặc dù Khuyển Tử chỉ lớn hơn có một tuổi, nhưng lại khiến A Bình cảm thấy Khuyển Tử đáng tin cậy như anh trai của thằng bé vậy.

"Khuyển Tử huynh, chim đây nè!"

Trang Lan chạy lên trước rồi dừng lại ở một chỗ. Mấy đứa đang đằm mình trong bụi lau ven hồ, bông lau cao cao che đi hơn nửa người tụi nhỏ.

Trang Lan không xách con vịt lên mà cầm một cái cành cây xiên nó. Con vịt cát bị mũi tên đâm trúng bụng, máu nhiễm đỏ một mảng lông. Khuyển Tử cúi người xách lên, ngón tay nó chạm vào máu con vịt, vẫn còn rất ấm.

"Nó đáng thương quá, đang vui vẻ bay trên trời lại lăn đùng ra chết."

Trang Lan giờ mới biết sự tàn nhẫn trong việc săn bắt. Lúc mới chuẩn bị đi săn, con bé thích thú vô ngần, chỉ còn không có vui đến nỗi chạy loạn trong rừng mà thôi. Trang Lan cũng khoác cung tên, là một cái cung nhỏ. Vì con bé thích bắn cung quá nên Trang Dương cũng đành mua một cây cho con bé.

"Ừm."

Mặc dù Khuyển Tử là người đi săn, nhưng nó cũng đồng ý với lời của Trang Lan.

"Khuyển Tử huynh, đàn vịt bay đi hết rồi, chúng ta đến chỗ khác không?"

A Ly cầm cung tên nhìn trong hồ lau trống không, thằng nhóc còn chưa có bắt được một con nào cả.

Cái hồ này không có tên, lại mọc đầy lau nên cứ gọi luôn là Hồ Bông Lau.

Khuyển Tử rất thông thuộc rừng núi phía Tây. Còn mấy đứa Trang Lan thì giờ mới là lần đầu tiên đến. Tụi nhỏ sợ lạc đường nên theo sát Khuyển Tử.

Lần này tới Hồ Bông Lau, Khuyển Tử không thấy có sếu nữa, nhưng lại săn được vịt cát. Ở đây nhiều loài chim nước, vậy là sau này có thể năng đến đây hơn rồi.

"Đi dọc bờ sông có khá nhiều con mồi đấy."

Khuyển Tử đi trước dẫn đường, còn lại nối bước theo sau.

Tự dưng Trang Lan dừng lại, mắt nhìn thẳng vách núi bên kia bờ.

"A Lan làm sao thế?"

A Bình hỏi cô bé.

"Có bông hoa thật đẹp."

Trang Lan chỉ một khóm hoa dại trên vách núi. Bông hoa có màu xanh da trời hiếm thấy, dập dìu như những chú bướm.

Thấy mọi người ngờ vực, Trang Lan nói: "Nếu hái về được huynh trưởng sẽ rất thích cho coi."

Mọi người đều biết Trang Dương thích hoa.

"Bên kia nguy hiểm lắm."

A Bình lắc đầu, vách núi thì cao mà lại còn đầy rêu xỉ trơn trượt từ hồ nước.

"Để tôi đi hái."

Khuyển Tử thả cây cung đang cầm trong tay xuống, tháo chiếc giỏ đeo sau lưng.

Nó cởi giày rồi xắn cao ống quần lội thẳng qua sông. A Bình và A Ly lo lắng nhìn. Trang Lan cũng muốn qua sông, nhưng bị A Bình giữ lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!