Chương 17: Tặng cung

Xe ngựa về tới Trúc lý, trời cũng sắp xế chiều. Trang Dương một đường thuận gió, nhìn ngắm cỏ non hoa thắm trải khắp núi đồi, tâm tình vui sướng.

Ra khỏi huyện thành, ruộng đồng khắp nơi, thôn xóm san sát, yên bình tĩnh lặng. Mà lúc này Trúc lý chìm vào ánh hoàng hôn cũng vô cùng mỹ lệ. Nước sông Di Thủy trong veo, ánh nắng chiều bao trùm lên những cánh đồng thẳng tắp, yên ả như tách rời khỏi thế giới.

"Huynh ơi!"

Từ bờ bên kia có hai đứa trẻ gọi to rồi chạy qua cây cầu gỗ. Tụi nó chạy đuổi sau xe ngựa, tựa như bầy gà con đuổi theo một khay cám.

Mỗi lần Trang Dương vào huyện thành là sẽ mua rất nhiều vật dụng hàng ngày, và tất nhiên sẽ không quên mua chút đồ ăn vặt cho mấy đứa em ở nhà. Khi thì là bánh ngó sen chiên, khi lại là bánh nướng bọc đường, hay có khi là mấy món đồ chơi nho nhỏ.

"Ông Dịch, dừng xe lại."

Trang Dương không đành lòng nhìn hai đứa ngốc này chạy hồng hộc theo xe ngựa.

Xe ngựa dừng lại, Trang Lan và A Bình cũng chạy nhào tới.

"Oaa, cung tên đẹp quá!"

Trang Lan tinh mắt, ngay lập tức nhìn thấy cung tên trên xe ngựa.

"Đây là huynh trưởng mua cho huynh đó."

A Bình muốn lấy lại cây cung trong tay Trang Lan, Trang Lan nói: "Còn có một cây nữa mà, đừng có cướp của muội."

Trang Dương cười nói: "A Lan, đó là cung của A Bình, muội trả lại đi."

"Huynh à, cây cung này nhỏ vậy mà, cây to trên xe kia thì cho A Bình chứ."

"Lớn quá huynh không kéo được."

A Bình lấy cây cung lớn trên xe xuống, tủi thân nói.

"Nào, buộc gọn vào, huynh sẽ chia sau. A Lan, muội đi gọi Khuyển Tử cũng sang đây."

Ngước mắt nhìn, anh thấy Khuyển Tử đứng ở cầu gỗ nhìn về phía bọn họ. Nó không phải là đám trẻ nhà họ Trang, thấy Trang Dương bội thu trở về cũng chỉ dám đứng nhìn từ xa.

Rất nhanh Khuyển Tử được gọi đã đến bên cạnh xe, nó mờ mịt không hiểu gì.

Trang Dương lấy bộ cung tên lớn ra đưa cho Khuyển Tử. Khuyển Tử sững sờ không dám vươn tay nhận lấy. Trang Dương nói: "Cậu bắn cung giỏi như vậy mà chỉ dùng cung gỗ thô sơ, nên trang bị một cây cung thật tốt vẫn hơn."

Khuyển Tử vẫn không dám nhận lấy, nó lắc đầu từ chối: "Cái này đắt lắm."

Quá quý giá, nó không dùng được, cũng không dám lấy. Khuyển Tử rất hoảng, tại sao tự nhiên lại tặng cho nó một cây cung thật như vậy.

"Coi như là thù lao trả công cậu dạy A Bình học bắn cung, sau nhớ dạy thật tốt đó nhé."

Trang Dương cười nói, nhét cây cung và bao tên vào trong lòng Khuyển Tử. Lúc này Khuyển Tử mới dám vươn tay đỡ lấy. Nó ngẩng đầu nhìn Trang Dương, muốn nói lại thôi. Trang Dương vỗ vỗ vai nó, gật đầu.

"A Bình, đệ đến đây."

Tức khắc A Bình đứng trước mặt Trang Dương.

Bắn cung là một trong lục nghệ1, là kỹ năng phòng thân hộ nhà, đệ phải học cho cẩn thận đấy."

"Vâng thưa huynh."

A Bình nhận lấy cây cung nhỏ, cẩn thận hành lễ.

A Lan nhìn hai cây cung bị chia hết rồi, im lặng cúi đầu đứng một bên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!