Chương 16: Kết giao bạn bè

Mỗi ngày Khuyển Tử đều rất bận, nó chăm lợn rồi chăn dê, tưới tiêu lại làm cỏ vườn ruộng, bắt cá hái nấm, rồi còn phải đi loanh quanh khắp nơi xem có bắt được con chim con gà nào không, cải thiện bữa ăn cho hai mẹ con nó.

Gần đây, cây đậu nở hoa, đang dần kết hạt. Khuyển Tử rảnh rỗi sẽ ngồi bắt sâu, bắt rệp trong ruộng đậu – thẳng tay bóp luôn, dám tranh lương thực với nó. Đang mải miết vạch lá tìm sâu, bất ngờ nghe thấy tiếng gọi: "Khuyển Tử huynh ơi!"

Là giọng của một bé gái, chỉ nghe thấy tiếng thôi cũng biết là Trang Lan.

"Khuyển Tử huynh ơi, A Xuân và A Đề chiếm mất cây dâu của chúng em rồi, huynh giúp chúng em lấy lại với."

"…"

Khuyển Tử chẳng có hứng thú đi đánh nhau giúp người khác, nó không nhàn rỗi như mấy đứa nhà họ Trang, cũng chẳng giống đám trẻ con nhà nghèo mà ngang ngược ở trong Trúc lý. Nếu không phải chuyện bất đắc dĩ, nó sẽ không đánh nhau.

"Khuyển Tử huynh, huynh có thể đoạt lại cây dâu, thì một nửa cây dâu sẽ nhường lại cho huynh nha."

Trang Lan muốn đưa ra thỏa thuận, không hổ con bé là con nhà thương.

"Trên núi có nhiều dâu lắm."

Giờ đang là mùa dâu chín, trong Trúc lý có rất nhiều cây dâu dại, chẳng có gì hiếm lạ cả.

"Vậy tụi muội sẽ bắt sâu giúp huynh, huynh giúp bọn muội lấy lại cây dâu có được không?"

Trang Lan xắn tay áo, sẵn sàng giúp đỡ. A Bình với A Ly đang đứng phía sau con bé, ngoài ra còn có chú cún lông vàng Bánh Trứng.

Khuyển Tử không có thời gian quan tâm, nó không có hứng thú. Tụi A Đề kia cũng lâu rồi không sang bên bờ Tây nữa, hai bên hiển nhiên lấy sông làm vạch ngăn cách mà quản lý, không ai động đến ai.

Thấy Khuyển Tử thờ ơ không động lòng, Trang Lan biết anh Khuyển Tử sẽ không giúp đỡ, đành dứt khoát đuổi theo bươm bướm trong ruộng đậu. A Ly và A Bình thì ngược lại, ngồi xổm xuống ruộng đậu giúp Khuyển Tử bắt sâu.

Đối với trẻ con nhà giàu như mấy đứa mà nói thì cuộc sống nông thôn rất thú vị, chỉ coi là đang vui chơi mà thôi.

Quảng Hư Phủ| Tieutieudaodao. wordpress. com

"Khuyển Tử huynh, huynh dạy em bắn cung có được không?"

Tạm ngừng bắt sâu, ba đứa nghỉ ngơi bên bờ ruộng. A Bình ít khi nói chuyện khẽ lên tiếng hỏi Khuyển Tử.

Khuyển Tử lắc đầu, nó cảm thấy A Bình học bắn cung sẽ không giỏi được. Chưa kể nó còn phải làm việc trang trải cuộc sống của bản thân, không có thời gian rảnh rỗi.

"Bạch Bạch, Bạch Bạch!"

Trang Lan chạy đến chuồng lợn, nhặt cành cây trêu lợn con. Lợn con đang nghiêng mình nằm trên đất, ăn uống no say, chẳng buồn nhúc nhích.

Nghe thấy tiếng lợn kêu, A Ly cũng chạy đến chỗ chuồng lợn, nhìn xem lợn con được nuôi ở bên trong.

Nhà ông Dịch có nuôi hai con lợn, đều là lợn béo, suốt cả ngày chỉ lăn lộn trên mặt đất, trông bẩn thỉu, tránh còn không kịp. Nhìn lại lợn con nhà Khuyển Tử, bé bé xinh xinh, da lông sạch sẽ. Là một con lợn lại sạch sẽ như vậy, là vì chuồng lợn mới được cọ rửa.

"Bạch Bạch, đừng ngủ nữa, đứng dậy mau."

Trang Lan ném cành cây, vỗ vỗ tay làm ầm lên. Lợn con vẫy vẫy hai tai, thấy ồn ào quá, nó chẳng rảnh mà để ý Trang Lan.

"A Lan, em đừng trêu lợn con nữa."

A Bình đi đến, thấy Trang Lan đang ra sức đập đập rào trúc, ồn vang cả khu. Làm ầm làm ĩ như này có là lợn nhà tụi nó cũng chẳng chịu nổi.

"Lúc nào nó cũng ngủ, có khi nào nó thức không vậy?"

"Lúc nó ăn sẽ không ngủ đâu."

A Ly trả lời câu hỏi của Trang Lan, A Ly đã từng thấy người ta nuôi lợn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!