Quá trưa A Ly chạy sang nhà họ Trang. Trong sân, Trang Dương đang ngồi một bên trò chuyện với mẹ. A Ly hí hửng chạy sang thấy Trang Dương và bác đang ngồi ngoài sân thì chạy chậm lại ngay lập tức, thu lại điệu bộ ngả ngớn, nghiêm túc đi đến chào hỏi hai người.
"A Ly đến tìm Lan Nhi à?"
"Vâng bác ạ."
A Ly gật đầu, trông thằng bé ngoan lắm.
Trang Dương thấy thằng bé xắn ống tay áo, hông giắt ná bắn. Bình thường thì điệu bộ ngốc ngốc, hôm nay thì hăng hái vô cùng.
"A Lan với A Bình đang chơi chỗ cây dâu bên kia."
Trang Dương chỉ ra phía con đường mòn bên hông nhà mà bảo, con đường đá đó cây cối rậm rạp che mất một nửa.
Người dân trong Trúc lý đa phần là ở phía Nam. Phía Đông chỉ có hai gia đình là nhà họ Trang và nhà họ Trương là nhà cậu của anh. Thực ra ngoài hai nhà nhà họ thì phía Đông cũng có mấy gian nhà đổ nát, đều là nhà hoang không người ở. Trong số đó có một gian nhà cũ, có một gốc dâu rất to ở trong sân.
Người đi cây ở lại, không ai chăm sóc, cây dâu âm thầm mà phát triển. Mỗi khi xuân đến quả chín đầy cành.
Đây là một cây dâu cổ thụ khéo đã thành tinh, thân cây to lớn sần sùi, tựa như mấy con rắn to quấn quít lấy nhau. Mỗi mùa xuân sang, cây dâu già quả sai trĩu cành, không cần phải trèo cây, chỉ đứng dưới tàng cây thôi là có đầy quả dâu chín tím đen ngọt lịm rụng kín, nhặt bừa cũng được một nắm.
Ngày trước, cây dâu già này tuy mọc ở phía Đông, nhưng toàn bị tụi trẻ bên phía Nam chiếm đóng. Trang Lan cầm đầu dẫn theo A Ly, nỗ lực "Giành lại thất địa". Nhưng lại bị Đại Xuân ở phía Nam dùng ná bắn đến u đầu, bị đánh cho tơi bời khói lửa, gào khóc bỏ chạy.
Lúc này đây, bóng dáng A Ly chạy trên con đường rải đá, nhảy chân sáo đầy thích chí. Vung vẩy ná bắn trong tay, miệng ngân nga mấy câu ca dao. Thằng bé chạy dọc con đường mòn quanh co, băng qua hai căn nhà tranh đổ nát rồi qua một cái giếng cạn, cuối cùng cũng tới khoảng sân rộng mọc đầy cỏ dại. Trong sân có một gốc dâu to lớn, cành lá sum sê vươn rộng tựa như tán ô to đùng ở xe ngựa, che đi ánh nắng gay gắt của mặt trời ban trưa, phủ rợp khắp cả khoảng sân.
Trang Lan ngồi vắt vẻo trên một cái cành thấp, hai chân đung đưa. Còn A Bình thì xách theo một cái giỏ, đứng dưới tán cây dùng que tre đập rụng dâu rồi nhặt.
Dưới tán cây dâu già, hàng ngày có người qua lại nên cỏ dại mọc không cao, đầy nhưng dấu chân người dày xéo. Dâu tằm nằm lẳng lặng, cứ thế mà tạo thành một lối đi nhỏ.
A Ly thấy không có đứa nào khác, giắt lại ná bắn vào bên hông rồi ngồi thụp xuống nhặt dâu tằm. Thằng nhóc nhặt được một quả là cho tót vào mồm ăn luôn.
"Phải rửa sạch rồi mới được ăn."
A Bình thấy ăn luôn sẽ rất bẩn, nửa giỏ dâu này một quả thằng bé cũng chưa ăn.
"Phủi tí là ăn được rồi."
A Ly lại nhặt thêm quả nữa, phủi phủi đất cát rồi cho thẳng vào mồm luôn. Quả dâu bị gậy trúc đập rụng, quả nào cũng chín rục rơi xuống, vừa ngọt vừa mọng, ăn rất là ngon.
"A Lan, muội xuống đây đi. Muội bảo muốn đến hái dâu ăn, thế mà một quả muội vẫn chưa hái đâu đấy."
A Bình sâu sắc cảm thấy mình đã bị lừa. Em gái nhóc rõ ràng đên đây để trèo cây hóng gió mà.
"Em giúp hai người quan sát tình hình mà, nếu bọn Đại Xuân lại đến thì em sẽ hô to."
Trang Lan vừa nói vừa ngắt hai quả dâu ở cành bên, tọng thẳng vào mồm. Cô bé ngồi vắt vẻo trên cây, đến là ung dung tự tại. Kêu trông chừng cái gì chứ, tán lá dày che kín, nào có thể nhìn thấy được tình hình bên phía Nam.
"Ai chẳng biết là lười, muội lười chảy thây như thế sau không gả đi được đâu."
A Bình bực mình, nghĩ chốc về sẽ không cho con bé ăn dâu nữa, giỏ dâu do một mình nhóc hái này chỉ để cho anh trai và mẹ ăn thôi.
"Hừ hừ."
Trang Lan không hài lòng, con bé nhón hai quả dâu ném A Bình. A Bình phát cáu đứng dưới tàng cây quát gọi con bé xuống.
"Giỏi huynh lên đây, ha ha, A Bình không biết trèo cây."
Trang Lan đung đưa trên cành cây, vô cùng kiêu căng.
Con trai nhà họ Trang đều là người ôn nhã, có mỗi một cô con gái là Trang Lan thì hết sức nghịch ngợm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!