"Mấy ngày nay cứ thấy mất trứng gà, cứ tưởng là bị rắn ăn mất. Cậu hai nhìn xem này, hầy, hóa ra đã nở ra một ổ gà con."
Sáng sớm nay A Hà là vợ của Đại Khánh ôm một ổ gà con vàng mượt đến sân trước, vui tươi hớn hở. Trang Dương nhìn lũ gà con lông tơ vàng bông xù đang nằm trong giỏ trúc, không nhịn được mà vươn tay sờ sờ. Lũ gà con kêu chiêm chiếp, lông tơ mềm mượt màu lòng đỏ trứng, chiếc mỏ và đôi chân nhỏ xíu màu đỏ nhạt, còn có đôi mắt như hạt đỗ đen.
"Sáu con." Trang Dương đếm đếm, ngón tay chạm đến khiến lũ gà con chiêm chiếp kêu vang cả giỏ.
"Để nuôi ở sân trước đi."
Nhỏ thế này nếu thả ở vườn sau nhà có thể sẽ bị chồn sóc hay rắn tha đi mất.
"Nuôi ở sân trước, Măng sẽ cắn mất."
A Hà liếc nhìn cục lông đang nhoài người nằm phơi nắng trên hành lang, sâu sắc cảm thấy "giặc nội" khó phòng.
"Dùng lồng trúc đậy gà con lại, Măng sẽ không bắt được đâu."
Măng ăn lá, cành, măng trúc, cũng không thích ăn thịt. Có lần ở sân sau có một con gà trống con phi qua rào, đắc chí chạy đến núi trúc, đắm mình dưới ánh nắng mặt trời tự do. Bất ngờ, Măng ẩn nấp trong rừng trúc lao ra, đè trên mặt đất mà nhào cắn. Gà trống choai kêu vô cùng thảm thiết, may là A Hà nghe thấy, đi đến giải cứu.
Từ ngày đó A Hà phòng Măng như phòng mấy con chồn.
Măng vừa ăn no đẫy một bụng măng, đang nằm ngủ im lìm bất động trên tấm ván gỗ. Nó chẳng hay biết rằng mình đang là nhân vật chính được người ta bàn tán.
A Hà tìm ra được một cái lồng gà trong nhà kho, cô ngồi xổm ở trong sân, đặt từng con gà một lần lượt vào trong lồng. A Hà thỉnh thoảng liếc nhìn đến chỗ Măng đang ngủ, chỉ sợ đột nhiên nó chạy đến quấy phá. Ở Trúc lý thỉnh thoảng cũng sẽ thấy gấu trúc từ trên núi xuống, chạy vào nhà dân cắn nồi sắt, hay có con mèo hoang chạy vào ruộng cắn phá rau quả. Mọi người không ăn thịt gấu nên nếu gặp tụi nó thì cũng thường là xua chúng nó về núi.
Còn việc mang gấu trúc về nhà để nuôi thì quả thật là chuyện chưa từng thấy.
Bánh Trứng còn có thể giữ nhà, còn Măng ngoài ăn măng ra thì chỉ có biết phá phách.
Quảng Hư Phủ| Tieutieudaodao. wordpress. com
Bị người ghét bỏ thì cũng không ảnh hưởng đến Măng ngủ đến là say sưa. Trang Dương đến gần nó cũng chẳng hay biết.
Trang Dương lấy một cái bát sành múc ít nước trong ao, đặt vào trong lồng gà, bát nước trong này là để cho đám gà con uống nước.
"Trong nhà còn cám không?"
"Vẫn còn, thưa cậu hai."
"Cho chúng nó ăn cám cho nhanh lớn."
Nuôi lớn lên chút thì lại thả ra sân sau. Gà con bé thế này nếu ăn gạo trấu thì cần phải xay mịn, còn phải trộn với rau băm nhỏ. Để vào cái chậu ở trong lồng để tụi nó tự mổ ăn.
Tuy sống trong nhung lụa nhưng Trang Dương vẫn biết việc nuôi gà, làm ruộng.
Trong nhà có bao nhiêu con gà con vịt, ruộng đất bao nhiêu rồi của cải cất trữ, Trang Dương biết rõ. Nhìn anh trông không quan tâm đến chuyện gì nhưng thật ra cũng lo lắng việc nhà không thôi.
Sáng ra, cũng như mọi ngày, A Bình qua nhà cậu học, Trang Lan chạy sang bên nhà Khuyển Tử chơi, còn Trang Dương ở trong sân nhà đi dạo một chút. Nhìn thấy A Dịch đang nhổ củ cải ở ruộng ven sông, anh liền đi qua đó.
Ở bên kia bờ, Khuyển Tử đang làm một cái bia ngắm bằng cỏ khô, treo trên cây. Nó đang tập luyện mà giương cung bắn tên. Trang Lan đi bên cạnh nó, nghịch nghịch cái ná bắn trong tay.
Củ cải trong ruộng cũng không còn nhiều, nhổ lên hết rồi lại xới đất, bắt đầu gieo thêm vụ mới.
"Ấy cậu hai, không cần không cần đâu, chẳng có nhiều, cứ để tôi làm là được."
Thấy Trang Dương đã nhổ lên hai cây củ cải đặt vào rổ, A Dịch vội vàng chạy qua ngăn lại.
Trang Dương mặc trường bào bằng tơ lụa, không hợp để làm nông.
"A Dịch, sau khi xới đất thì gieo cải trắng. Còn hạt giống không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!