Chương 13: Làm cung tên

Hai ngày nằm trên giường Khuyển Tử đã nằm đến ê ẩm cả người. Hôm nay trời vừa mới hừng sáng nó đã vội xuống giường, khoác giỏ trúc lên vai rồi cầm liềm vào trong núi phía sau nhà kiếm thức ăn cho lợn. Vừa mới tỉnh dậy nên nó bước đi cẩn thận, cảm thấy thật sự không còn choáng đầu buồn nôn nữa thì vui mừng đi làm việc.

Khuyển Tử dậy sớm, từ lúc mà gà trong Trúc lý còn chưa gáy vang thì nó đã đi cắt  được nửa giỏ rau dại rồi. Mang rau về băm nhỏ rồi cho vào nồi nấu chín. Lợn nhà Khuyển Tử vẫn còn nhỏ, cần phải cho ăn vài bữa như này. Giờ mà thả nó vào rừng ngay thì rất dễ bị bệnh chết, mà nếu không chăm nuôi mấy hôm thì rồi chẳng mấy sẽ thành lợn hoang, thậm chí có khi còn chạy theo mấy con lợn rừng khác.

Chà, con lợn con nhà Khuyển Tử là lợn cái.

Trúc lý có nhiều nhà hoang, đến mấy căn nhà hoang này tìm vài cái nồi sành mẻ cũng không khó. Khuyển Tử đi kiếm một cái về làm nồi nấu thức ăn cho lợn. Nấu xong thì đổ ra một cái chậu sành sứt miệng, bưng đến chuồng lợn cho lợn ăn. Lợn con ăn ngon lành, cả miếng thức ăn có cứng hay khó gặm đến mấy nó cũng ăn sạch.

Mặc dù chỉ là gia súc, nhưng chế độ ăn uống cũng tương tự con người vậy, cũng có phân hóa giàu nghèo. Đều là lợn, nhưng nhà nghèo nuôi thì chỉ có rau dại, vào tay nhà giàu thì được uống nước vo gạo hàng ngày. Lợn con nhà Khuyển Tử tất nhiên là một con lợn còm nhom.

Sau khi cho lợn con ăn, Khuyển Tử dắt dê ra bờ sông ăn cỏ, nó buộc dê vào một gốc cây.

Kể từ khi chuồng lợn được xây thì nó cũng dựng một cái chuồng đơn giản bên cạnh chuồng lợn để nhốt dê. Bấy giờ dê cũng đã có "nhà" mới, không cần phải cột bên chồng củi tối tăm nhỏ hẹp nữa.

Hàng ngày, Khuyển Tử có rất nhiều việc phải làm, nó sẽ sắp xếp làm ổn thỏa thay vì nghĩ phải làm gì.

Cho lợn ăn rồi chăn dê, sau đó là qua bờ sông thu giỏ bắt cá, rồi múc nước tưới ruộng đậu.

Đã mấy ngày không làm cỏ, ruộng đậu đã um tùm, cả ruộng khoai sọ cũng thế. Cỏ dại mọc khắp nơi. Khoai sọ trồng bên bờ sông, nguồn nước dồi dào, lá xanh mơn mởn.

Khuyển Tử làm cỏ trong ruộng, cỏ dại ven sông mọc rất nhiều, lấp hết cả ruộng. Con người không ăn cỏ, nhưng có thể để cho dê, thỏ, bò. Khuyển Tử không mơ mộng có bò để nuôi, nhà nó nào mua nổi. Nhưng nếu có thể nuôi một hai con thỏ, vậy thì thật tốt, có đầy cỏ cho thỏ ăn rồi.

Nghĩ thì nghĩ vậy, giờ trong nhà chẳng còn tiền, làm sao mua được thỏ chứ.

Khuyển Tử làm xong hết mọi việc cũng là lúc trời sáng bảnh, mặt trời lên cao rồi. Rừng trúc bắt đầu huyên náo tiếng người.

Sáng sớm, Trang Dương ra khỏi phòng, đứng trên hành lang nhìn ra phía bờ sông thấy Khuyển Tử đang ở trong ruộng khoai sọ, hiểu rằng thằng bé đã có thể xuống giường làm việc, xem ra bình phục rất tốt. Ở bên này Trang Dương đứng trên hành lang nhìn sang thiếu niên bờ bên kia, mà Khuyển Tử ở bờ bên kia lại dừng cuốc trong tay, ngẩng đầu nhìn tòa nhà họ Trang, cũng nhìn thấy bóng người đứng trên hành lang gỗ tầng hai, trông rất giống cậu hai.

Ngày hôm đó sau khi ăn cơm xong, Trang Lan chơi đùa với Măng ở trong sân. Măng nằm ngửa trên mặt đất, Trang Lan cầm hai tay Măng che đôi mắt nó lại, một người một gấu trúc chơi vui quên trời đất. Bóng Trang Dương thấp thoáng dưới tàng cây sơn trà, anh đi đến đầm nước xem hoa sen lớn thế nào rồi. Dăm mười lá sen trải đầy trong ao, cá tôm bơi lội bên dưới.

Ở Trúc lý, vì sự yên tĩnh mà Trang Dương thường quên đi sự hỗn loạn của thế giới bên ngoài, cũng quên đi khói lửa chiến loạn ở phương xa. Những ngày tháng nơi đây tương đối bình an. Mấy ngày trước, sự bất ổn mà quan thu thuế mang đến cũng đã dần bị cuốn đi.

"Huynh ơi, em sang nhà Khuyển Tử huynh xem lợn con nhé."

Giọng nói của Trang Lan cất lên từ phía sau, Trang Dương ngoảnh lại, thấy Măng đang lò dò bò đến bên mình.

"Đi đi." Qua những cành hoa kẽ lá cây sơn trà, Trang Dương nhìn Trang Lan mặc một thân váy đỏ chạy đi.

Trang Lan sang nhà Khuyển Tử. Dù sao Trang Dương cũng đã gặp con bé ở trong sân, nếu mặc kệ con bé chạy nhảy khắp nơi ở Trúc lý, vậy sẽ khiến mọi người lo lắng. Gần đây A Ly thường phải ở nhà đọc sách, Trang Lan không có bạn chơi. Con bé hiếu động, lại không muốn cùng Trang Dương suốt cả ngày chăm hoa chăm cỏ hay ngồi yên đọc sách. Theo quan điểm của Trang Dương thì đây là bản tính của con bé rồi, đến tuổi gả con bé đi thì cũng còn lâu lắm, nên giờ cũng không muốn bắt ép con bé.

Dù sao cũng chỉ là một đứa trẻ, cứ để con bé vui chơi vô lo vô nghĩ.

Trang Dương len ra khỏi bụi hoa sơn trà, có một quả bóng trắng đen đu bám trên chân của anh, anh cúi xuống nhấc Măng ôm vào lòng, ngẩng đầu lên nhìn theo bóng dáng Trang Lan đi qua cầu sang bờ Tây. Chờ Trang Lan sang tới bờ bên kia, lúc này Trang Dương mới yên tâm, xác nhận con bé không chạy lung tung đi nơi khác, anh bế Măng đi về phía rừng trúc.

Phần lớn thời gian Măng đều ở trong rừng trúc. Chú gấu trúc nhỏ này được cả nhà họ Trang từ trẻ đến già yêu thích, nuôi đến lười biếng, đến việc ăn măng trúc còn không có hứng thú.

Đặt Măng xuống một đống lá trúc tươi xanh, Trang Dương đứng một bên chờ nó ăn đến say mê, lúc này Trang Dương mới lặng lẽ rời đi.

Là một con thú non, Măng được chăm sóc rất nhiều, chưa kể rằng nó chẳng biết đến cực khổ thế gian, thức ăn thì có sẵn bên cạnh ngút ngàn thành rừng. Quả thực nó hạnh phúc hơn nhiều người trên thế gian này nhiều.

Trang Lan đứng nhón chân ngoài chuồng lợn, nhìn chú lợn con nằm ngáy khò khò bên máng thức ăn. Con bé nghĩ con lợn này đúng là lười quá đi. Con bé nhặt một cành trúc nhỏ, gãi tai lợn con bằng phiến lá ở đầu cành. Lợn con nhúc nhích đôi tai như là đập muỗi.

"Khuyển Tử huynh này, huynh có đặt tên cho lợn con chưa?"

Trang Lan không trêu đùa lợn con nữa, chuyển tầm nhìn sang Khuyển Tử. Khuyển Tử đang ngồi ở chỗ mọi khi nó vát thanh trúc đan giỏ, nhưng hôm nay lại ngồi bào một cái cọc gỗ.

"Nuôi để làm thịt, không cần phải đặt tên."

Khuyển Tử chưa bao giờ đặt tên cho chó mèo hay dê lợn bò. Mà thực tế nó cũng chưa thấy ai đặt tên cho lợn cả, chỉ thấy người ta đặt tên cho chó nào là A Hoàng hay Vượng Tài vân vân. Cũng chỉ có nhà họ Trang, đã nuôi gấu trúc thì thôi, lại còn đặt tên cho nó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!