Khuyển Tử mở to mắt, thẫn thờ nhìn ra ngoài của sổ. Sáng sớm tỉnh lại, đầu đau buồn nôi, chỉ có thể nằm dài bất động để giảm nhẹ đau khổ. Sau khi nó tỉnh lại, rất lâu không hiểu rõ tình huống, không rõ bản thân sao lại nằm trên gường thế này, sau mới dần dần nhớ lại chuyện cùng binh lính đánh nhau, bị người ta đánh bị thương. Nhìn gương mặt đẫm nước mắt của mẹ Lưu, Khuyển Tử không dám nói lời phẫn nộ, chỉ an ủi mẹ: "Mẹ, con không sao rồi, người đừng khóc."
Từ nhỏ đến lớn, Khuyển Tử rất ít khi nhìn thấy mẹ mình khóc, nghĩ đến bản thân mình hôn mê một đêm, khiến mẹ lo lắng rồi.
Tiền cô mẫu cứu tế, liền bị ngườ thu thuế cướp đi như vậy, cường đạo cướp bóc cũng chỉ có như vậy.
Trong nhà một phân tiền cũng chẳng dư, lại gặp cảnh cướp sạch, nghĩ đến chuyện này trong ngực liền có một luồng nộ khí, mà một cơn giận, đầu liền đau đến muốn nứt. Vậy liền không nghĩ đến mấy chuyện đó nữa, nghĩ cũng chẳng có tác dụng, bản thân quá bé nhỏ rồi.
Bị người ức hiếp, là chuyện thường có, nhưng mà Khuyển Tử luôn luôn phản kích, giống như gã Vương què dạy nó vậy, bị người đánh liền đánh lại. Khuyển Tử nghỉ, đó là vì ở Phong Lí gặp phải bất quá chỉ là bọn nhóc đánh nhau cùng với nó, là bà mợ nhục mạ nó, lại chẳng gặp phải bọn quan binh ngang ngược như vầy.
Lúc ông còn sống, giúp mẹ con bọn họ nộp thuế, lúc ấy người lớn là một trăm bốn mươi tiền, nộp là thuế tịch, trẻ con năm mươi tiền, gọi là thuế đầu người. Nó với mẹ mỗi năm phải giao một trăm chín mươi tiền. Khuyển Tử mặc dù không lớn, nhưng biết đây là chuyện liên quan đến sinh tồn, cho nên nó nhớ rất rõ. Mà như hiện tại, nó với mẹ mỗi năm phải giao ba trăm tiền tất cả.
Nuôi lớn một con heo có thể bán được không bao nhiêu tiền, có thể có hơn ba trăm tiền không? Khuyển Tử không rõ. Nhưng mà một năm cũng chỉ nuôi lớn một con heo, nào có đạo lý gia súc nhà mình khó khăn nuôi lón lại chẳng được ăn một miếng thịt, thật không công bằng rồi.
Vậy mấy người thu thế kia, thu thuế nặng như vậy, mới không thể quán sống chết của bọn họ.
Khuyển Tử thở hừm hừm mà nghĩ, đầu nặng nề giống như bị tưới dung dịch thép, rất khó tiếp thu. Đây là viết thương bị đập ở đầu, mới có thể đau đớn như vậy, Khuyển Tử vươn tay sờ sờ sau đầy, quả nhiên sưng lên một cục, động cái liền đau.
Chuyện ngày hôm qua phát sinh, Khuyển Tử có chút nhớ không nổi, nhưng chuyện cậu hai nhà Trang gia cõng cậu, lại nhớ đặc biệt rõ rệt, trên người cậu hai có hơi thở dễ chịu, bờ lưng ấm áp. Nếu như mình có một người anh, cũng ôn hòa như cậu hai Trang gia, thật là tốt.
Chỉ là trong nhà nghèo, nếu thật sự có một người anh trang nhã như vậy, liền hạn người đó chịu khổ thôi.
Nằm trên gường thật lâu, mặt trời ngoài cửa sổ đã to tròn, Khuyển Tử nhó lại dê vẫn chưa dắt đi thả, ruộng đậu vẫn chưa tưới nước, heo vẫn chưa cho ăn. Khuyển Tử dựa vào chiếu, chầm chầm ngồi dậy, thử xuống chiếu, vừa mới nhấc đầu dây, lòng ngực liền trỗi dậy một trận buồn nôn. Thậm chí cảm thấy ù tai, trời đất như xoay tròn quanh Khuyển Tử, liền vội vàng dựa vào chiếu, mồi hôi từ mặt tuông rơi.
"Mau nằm xuống."
Nghe một âm thanh êm tai, Khuyển Tử ngước lên, nhìn thấy Trang Dương và Trang Lan đứng bên cửa.
Trang Dương đến đỡ Khuyển Tử, dìu Khuyển Tử nằm xuống. Khuyển Tử nằm ngay trên gường, buồn lo nói: "Bên tai có âm thanh, đầu thật đau."
"Không cần vội vàng ngồi dậy, phải nghỉ ngơi hai ngày."
Trang Dương vỗ nhẹ vai Khuyển Tử, đâu là một động tác an ủi, cậu nhìn thấy Khuyển Tử có thể tỉnh lại, có thể an tâm nhiều rồi.
"Mẹ nói với tôi, cậu hai giúp tôi mời thầy thuốc trị bệnh, cảm tạ cậu hai cứu tôi."
Nằm trở lại gường, quả nhiên liền không còn khó chịu như thế kia, tiếng ù tai cũng lập tức biến mất. Đối với nụ cười trên mặt Trang Dương, Khuyển Tử lầm bầm nói.
"Không cần cảm ơn."
Trang Dương gật đầu, cậu đánh giá Khuyển Tử, tóc Khuyển Tử buông thả, choàng trên vai, gương mặt nhìn nhợt nhạt, đây mới chỉ là dáng mạo của một đứa nhỏ mười ba tuổi. Đứa trẻ nhà luôn luôn đem tóc chải thành búi, giống như một người lớn, nó hiển nhiên là bức thiết mà khát vọng sớm thành niên, cái gọi là trẻ nhà nghèo đảm đương việc nhà thì đều là như vậy thôi.
"Anh Khuyển Tử, anh sau này đừng đánh nhau với quan lính, bọn họ rất hung rất xấu, còn có thể bắt người đi chặt đầu."
Trang Lan nhoài người trước gường, giống như một bà cụ non mà căn dặn.
"Uhm." Tiếng Khuyển Tử trả lời rất nhỏ, dường như không thể nghe thấy. Nó nghiêng đầu xuống, đem vết sước bên trái mặt dấu đi. Đây cho dù là vết thẹo trên mặt nó, cũng là nỗi nhục trong lòng nó.
Nghe lời Trang Lan, Trang Dương nhớ nghĩ vẫn do Trang Lan nói với Khuyển Tử, nếu như là cậu mở miệng liền giống như là trách mắng. Mặc dù về kỹ năng sống, Trang Lan cách xa Khuyển Tử ngàn dặm, nhưng Trang Lan gặp chuyện lại nhạy bén vô cùng.
。
Vốn cũng chỉ đến thăm Khuyển Tử, thấy nó không có gì đáng ngại, Trang Dương chẳng ở lại lâu. Lúc Trang Lan nói chuyện cùng Khuyển Tử, Trang Dương lặng lẽ xoay người rời đi, cậu không để ý thấy ánh mắt Khuyển Tử rơi trên người mình, nhìn cậu đi xa, còn có điểm tịch mịch như thế kia.
Trang Dương ra khỏi phòng, đi đến trong sân, thấy mẹ Lưu đang giết gà, động thủ sạch sẽ lưu loát. Trang Dương lại có điểm tò mò, cha Khuyển Tử là người thế nào, thế nào lại để lại hai mẹ con bọn họ?
Hôm nay, không chỉ có Trang Dương và Trang Lan đến thăm Khuyển Tử, A Bình và A Ly cũng rủ nhau đi cùng. Ba đứa nhỏ nói muốn giúp Khuyển Tử thả dê và tưới ruộng đậu. Khuyển Tử nói không cần, ngày mai nó có thể ngồi dậy rồi.
Trong nhà thiếu đi sức lao động như Khuyển Tử, mẹ Lưu không các nào đệt vải, trẻ con nhà nghèo, bệnh vặt đau nhẹ không xem là chuyện lớn, Khuyển Tử nghĩ, nằm một ngày, ngày mai khẳng định sẽ tốt thôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!