Chương 11: (Vô Đề)

Một chén đèn dầu tối mờ, thắp trên bục gỗ, ánh sáng có hạn, chỉ miễn cưỡng chiếu đến mặt Khuyển Tử. Đầu chân mày Khuyển Tử nhăn lại, rơi vào hôn mê. Mẹ Lưu ngồi bên chiếu, nắm tay Khuyển Tử, trầm mặc không nói.

Bọn trẻ trong phòng, vô luận là Trang Lan hay là A Bình đều an tĩnh không nói, bọn họ tuổi tác không lớn, không hiểu bệnh tình Khuyển Tủ có bao nhiêu nghiêm trọng,

nhưng nỗi buồn của người lớn, cũng ảnh hưởng đến bọn nó.

"A Bình, em dẫn A Lan về đi."

Trang Dương nhỏ giọng nói với hai đứa em, hai đứa đều còn nhỏ, không muốn sẽ để bọn nó nhìn thấy sự việc không vui vẻ này.

"Anh ơi, em sẽ không gây ra tiếng động."

Trang Lan kéo động tay áo Trang Dương, nhỏ giọng khẩn cầu.

"Vậy theo anh đi ra bên ngoài."

Trang Dương dắt tay Trang Lan, A Bình cũng lặng lẽ đi theo, nắm lấy tay Trang Dương. Trang Dương nghĩ bọn họ bình thường đều là lũ nhóc ham vui, nếu như Khuyển Tử có chuyện gì bất trắc, đối với bọn nó đều là tổn thương cực lớn.

Ba người đi ra ngoài, để mẹ Lưu và Khuyển Tử lưu lại trong phòng.

Ánh trăng trong sân sáng vành vạch, ngược lại so với ngọn đèn trong phòng kia còn sáng hơn một chút, ánh sáng chiếu đến cầu đá lẻ loi, cùng con đường mòn thôn quê bên con cầu đá u tối.

Xe ngựa của lão Dịch còn chưa trở lại, đợi đến lòng người nôn nóng.

Trang Dương đi bộ trong sân, gương mặt trắng tái đẫm máu của Khuyển Tử hiện lên trước mặt cậu, cậu thực sự cảm thấy rất đáng thương. Huống hồ một tiếng "anh" kia, gọi đến lòng người đau sót. Chính vì nó con một, lại không có cha hay người trưởng bối nào có thể vì nó mà xuất đầu, binh sĩ thu thuế mới coi thường mẹ góa con côi bọn họ. Người sinh ra không thể lựa chọn, bỏ đi hoàn cảnh của mình mà nghĩ, nếu như ngày hôm nay bị đánh, rồi hôn mê là A Bình, Trang Dương sẽ lo lắng và đau khổ biết bao, do vậy Trang Dương hiểu được nỗi lòng của mẹ Lưu.

A Bình ngồi trên bậc thềm cửa chống hàm nhìn anh mình đi qua đi lại trong sân, Trang Lan ngồi không nỗi, đi qua cầu mộc, hướng nhìn về đầu ngõ co đường.

Thời gian chờ đợi khiến con người không còn kiên nhẫn, Trang Dương đang tính đến hành trình đi về của thị trấn, cảm thấy sợ là lão Dịch đã đi trước, nhưng vẫn không thể lập tức tìm thấy thầy thuốc Viên, làm trễ thời gian rồi.

"Anh, có đèn."

Trang Lan đột nhiên từ trên cầu gỗ hô lên, thân mình thấp nhỏ của cô nhóc nhảy nhót dưới ánh trăng.

Trang Dương đuổi về phía cầu gỗ, lúc này cậu đã nghe được tiếng xe ngựa, cậu vội tăng cước bộ, chạy qua cầu, đến bên kia bờ. Phía trước một cây đuốt trong màm đêm lây động, theo tiếng xe ngựa càng lúc càng vang, cây đuốt kia cũng càng lúc càng gần.

Cuối cùng, xe ngựa dừng trước mặt Trang Dương, từ trên xe ngựa đi xuống một nam nhân trung niên nhấc theo hòm thuốc, chính là thầy thuốc Viên.

"Thầy Viên, mời đi bên này."

Trang Dương đi trước dẫn đường, thầy thuốc Viên đi theo phía sau.

"Mấy ngày trước đây, nhớ là bên bờ này không có người nào, nhưng mà đứa nhỏ bao nhiêu tuổi bị thương hôn mê vậy?"

"Sao với A Bình lớn hơn một chút, bị binh sĩ thu thuế đánh bị thương, hôn mê đến lúc này còn chưa tỉnh lại, đã hơn một canh giờ rồi."

"Có thể là bị thương ở đầu rồi?"

"Đúng vậy, sau đầu có viết sưng, không thấy máu."

Trang Dương mô tả giản lược tình huống, lúc này hai người đã vào đến phòng ngủ Khuyển Tử. Thầy thuốc Viên đặt xuống hòm thuốc, lập tức đi kiểm tra xem Khuyển Tử, bắt mạch cho nó.

"A Lan, em đi về nhà, lấy đèn cầy đến."

Trang Dương thấy phòng ngủ hôn ám, liền sai Trang Lan.

"Dạ."

Trang Lan vội vàng chạy ra sân, đi lấy đèn cầy trước. Trang gia thắp đèn dầu cũng thắp đèn cày, đèn cầy giá cao, chỉ lúc Trang Dương đọc sách trong đêm hoặc A Bình làm bài tập mới sử dụng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!