Chương 10: Ba trăm văn tiền

Trúc Măng treo mình trên cây sơn trà, gặm rơi vô số hoa sơn trà, A Dịch cầm sào tre đuổi nó, càng đuổi nó càng trèo lên đầu ngọn chạy trốn, cuối cùng cành cây nhỏ gầy không chống đỡ thể trọng quá nặng của nó, Trúc Măng từ đầu ngọn té xuống, rơi vào trong lòng Trang Dương.

"Be be."

Măng Trúc trong lòng Trang Dương mở rộng hai móng trước ôm gấu đủ kiểu, nhiệt tình thơm mặt Trang Dương. Trang Dương đem nó gỡ khỏi thân mình, đưa cho A Dịch: "Nhốt lại."

A Dịch xách lấy heo vòi đi về phía phòng trúc, trong tâm nở nụ cười xấu xa.

Heo vòi biết trèo cây (tui nghi lắm, là tui tìm bản lậu, đổi gấu trúc thành heo vòi mịa rồi), trèo cây lại là sở trường, cây cối trong sân, không nhiều thì ít đều chịu qua sự tàn phá của Trúc Măng.

Ngón tay thon dài vuốt ve vỏ cây sơn trà bị quệt gãy, lại nhìn thấy hoa trà rơi vãi trên đất, trong lòng Trang Dương tự nhiên thấy đau.

Cầm lấy cây chổi quét cánh hoa, lá rụng, Trang Dương ngẩn đầu nhìn phía trước, nhìn thấy ba người xa lạ, hai người binh sĩ, một người thì có bộ dáng quan lại, đi ở giữa.

Một bữa chiều thường nhật, có ba bị khách ghé thăm, phá mất sự an tĩnh của Trúc Lí.

"Anh."

A Bình thập thò kéo tay áo Trang Dương, cậu nhóc sợ hãi trốn sau người Trang Dương.

"Không sao, em vào phòng đi."

Trang Dương đặt cây chổi, cái ki xuống, chỉnh đốn áo ngoài, đi lên nghênh đón.

Anh cả không có ở nhà, cũng chẳng còn người khác có thể dựa dẫm, số người trong viện Trang gia, đều già yếu, Trang Dương mười lăm tuổi, cần phải chăm lo tất cả.

Vào mùa xuân mấy năm nay, rất hiếm thấy quan sai đến thu thuế trước, chỉ duy nhất một năm man di vùng Đông Nam nổi loạn, trấn Lâm Nghi lệnh thu thuế trong mùa xuân. Năm nay cũng khác thường như vậy, lẽ nào lại có chiến sự?

Đối với Trang gia mà nói, nhà bọn họ có thể giao nổi mấy tịch thuế, mỗi năm đều theo số lượng mà giao, cho dù chút tiền thuế này nỗi nay lại nhiều hơn năm trước.

Trang Dương trong viện tiếp kiến quan sứ thu thuế, cậu lễ mạo đãi khách, thăm hỏi quan sứ sao lại đến thu thuế vào mùa xuân. Quan sứ thấy Trang Dương khiêm tốn nhã nhặn, cho hay năm nay không chỉ thu thuế vào mùa xuân, mà bất luận là có thành niên hay không, trẻ em trai từ mười ba tuổi trở lên là phải thu một trăm năm mơi tiền.

"Đã chưa thành niên, còn cần cha mẹ dưỡng dục, như vậy còn thu tịch thuế của bọn họ?"

Trang Dương nghe đến kinh ngạc, nếu tính như vậy, nhà cậu liền giao thêm không ít tiền.

"Nhà ai cũng như vậy, cậu xem nhà cậu cũng không phải là giao không nổi."

Quan sứ nói thật lạnh lùng, cả một đường thu thuế đến đây, rất nhiều người nỉ non, vang nài, hắn nhìn đến quen mắt, chẳng chút động lòng.

"Năm xưa Hoàng Thịnh cai trị Ích Châu, thu thuế trên thân người già và trẻ nhỏ, bao nhiêu người trả không nổi tiền, lưu lạc khắp nơi, ngay cả đến ngày nay, Trúc Lí có rất nhiều ruộng đất vẫn bị bỏ hoang."

Nhà Trang Dương có thể trả nổi, nhưng mà đây vốn không phải là biện pháp có thể dùng, sớm muộn sẽ lại phát sinh bạo động, dân sinh vốn đã gian khổ, còn tăng thêm thuế thu nặng nề như vậy.

"Cậu vẫn là một người đọc sáng, có mấy lời khi nói cần cẩn trọng."

Quan sứ giọng điệu lạnh lùng, ánh mắt hắn quét nhìn trên thân Trang Dương. Hắn vì thấy Trang Dương là nhân vật bất phàm, mới trò chuyện bình đẳng cùng cậu. Quận thủ Hoàng Thịnh năm đó tham lam bạo ngược, bị bộ hạ chém chết, đây là chuyện tất cả mọi người đều biết.

"Tôi biết huyện lệnh nhân ái, tất nhiên không thể oán trách. Tôi tận đáy lòng buồn lo, bách tính nếu như vì chuyện này mà bỏ hoang việc nông, chạy trốn vào núi sâu, tụ tập thành nhóm làm đạo tặc, lại chẳng thể nào an lòng."

Trang Dương cong người hành lễ, ngôn từ cậu chân thành, xuất phát từ đáy lòng. Còn như lời cậu khen huyện lệnh nhân từ, đơn thuần chỉ là lời khách sáo.

"Quận lệnh yêu tài, không biết là vị tiểu quân này có ý muốn ra làm quan?"

Quan sứ nhìn Trang Dương, càng nhìn càng tán thưởng. Lâm Nghi ít người đọc sách, người tài khan hiếm.

"Cảm tạ, tôi cha mất mẹ bệnh, hai đứa em tuổi còn nhỏ, không có cách nào tập trung làm quan."

Trang Dương cúi cong người khước từ, cậu chần chừ một chút, không thể mạo phạm, cũng không thể khiến đối phương khó chịu,

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!