Trang Dương với mẹ sống ở Trúc Lí
- Lâm Nghi, Trang Dương có anh em trai và một cô em gái, cha mất sớm. Cùng sống ở Trúc Lí còn có cả nhà Cậu.
Cũng may lúc cha mất còn lưu lại không ít tài sản, nên trong nhà không thiếu cái ăn.
Một ngày của Trang Dương, bắt đầu từ cảnh hoa sơn trà nở rực rõ ngoài cửa sổ, cậu mở to mắt, lắng nghe tiếng mưa, nhìn cánh hoa sơn trà từ đầu ngọn rơi rụng. Lại một ngày mưa âm u, mặt trời ít khi ló dạng, ngày thu mát rượi mang chút se lạnh, Trang Dương quấn quanh chăn mỏng, cậu vẫn có thể ngủ một canh giờ nữa.
Ngày mưa luôn khiến người ta mơ màng muốn ngủ, không chỉ cậu tham ngủ, chú chó nằm dưới gường nhỏ cũng thoải mái gối đầu tròn trên hai chân béo mập. Nó vẫn chỉ là chú cún con, tên là Bánh Trứng.
Trong chăn ấm áp, đang muốn tiếp nhập mộng ảo, nổ lực ấp ủ giấc mộng đẹp trước khi thức dậy kia, nhưng lại liên kết không được, thậm chí mơ thấy cái gì cũng nhớ không nổi.
Trên lầu truyền đến một trận chạy vội, âm thanh dẫm đạp ván gỗ, sau đó là một tiếng trẻ con lanh lảnh ngoài cửa gọi:
"Bánh Trứng!"
"Gâu gâu!"
"Bánh Trứng!"
"Gâu gâu! Gâu gâu!"
Bánh Trứng cao hứng bò dậy, ở trong cửa lượn vòng, rất nhanh liền dùng chân nhỏ cào cào cửa.
Đây là quấy rồi mộng đẹp người ta mà.
Trang Dương bò xuống gường, mở cửa, Bánh Trứng đạp thình thịch chân nhỏ nhảy ra bậc thềm, vui vẻ xoay vòng ở bên người a Bình.
"Hôm nay không cần đi học."
Trang Dương vén lại đầu quạ rối tung, một tay tựa trên khung cửa, cậu trên mặc áo lụa phong phanh, dưới là vải bông dệt kín. Trang Dương tuổi mười lăm lớn lên rất thanh tú xinh đẹp, môi hồng răng trắng, ngũ quan đều đặn. Đầu tóc bù xù, lười biếng nhàn nhã, góc miệng còn treo nụ cười nhàn nhạt.
"Hôm qua thầy có nói tường nhà thầy đổ rồi, thầy phải trờ vể sửa nhà."
Nhà Cậu có mời vị nho sinh, a Bình lúc sáng sớm sẽ phải đến nhà Cậu.
A Bình ngồi xổm trên đất, hai tay béo tròn của nhóc vuốt ve bộ lông mền mại trên đầu Bánh Trứng, Bánh Trứng lộ ra vô số biểu tình.
"Bánh Trứng, chúng ta đi chơi."
A Bình ôm lấy Bánh Trứng, chạy nhanh trên hành lang uốn khúc, từ Đông đến Tây, chạy qua vô số căn phòng đóng kín, đến căn phòng to ở cuối đầu Tây, bên đó là phòng ngủ mẹ bọn họ.
Mưa ngoài phòng không biết tạnh từ bao giờ, ánh dương hé mở, bầu trời trong veo.
Trong viện, một người nô bộc vén áo quấn quần, đứng bên giếng nước dùng ròng rọc kéo nước, bên chân còn có một con gà béo bị trói chặt cánh đập phành phạch, nhìn như đang chuẩn bị bữa cơm của một ngày. Ngoài ra còn có một nam nhân tộc Choang cầm chổi trúc quét dọn phiến lá và đóa hoa rơi trên bậc thềm đá.
Trang Dương trở lại phòng, đóng lại cửa, từ trong rương tre lấy ra y phục thường ngày, mặc lên ngay ngắn chỉnh tề. Cậu ở trước bục gương chải đầu, sau đó tết tóc, búi đầu.
"Anh ơi."
Lần này truyền đến âm thanh bé gái, bộ dáng bé gái tầm mười tuổi đứng bên ngoài cửa Trang Dương, tướng mạo cô bé nhu mì xinh đẹp, da trắng như ngà voi, đôi mắt sáng ngời như ngọc trai.
Trang Dương mở cửa ra, cô bé lập lức bổ nhào đến, ôm chặt eo Trang Dương.
"A Dịch nói Măng Trúc bệnh rồi, nó không ăn đọt trúc."
Trang Dương dắt tay em gái Trang Lan, bước xuống thang gỗ, đi về phía lầu một.
Măng Trúc là con heo vòi con, ngày đông năm ngoái tuyết lớn, Măng Trúc từ trên núi lăn xuống tìm thức ăn, ngã đến chảy máu, vừa đau vừa đói, kêu la như một chú cún hung dữ đầy phẫn nộ. Được mấy đứa nhỏ nhà họ Trang trong rừng trúc nhặt được, đem về trong viện nuôi nấng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!