"Hừ," nam nhân cười lạnh một tiếng, "Thái hậu vì ngươi mà liều mạng cả đời, khắt khe với Tống Trinh cả đời, cuối cùng đạt được gì? Tiên đế tại sao thà chọn Tống Trinh chứ không chọn ngươi, ngươi chưa từng nghĩ đến nguyên nhân từ chính bản thân mình sao?"
"Bởi vì ngươi căn bản không phải cốt nhục của Tiên đế!"
"Không thể nào!"
Tống An không thể tin nổi nhìn Trì Cảnh Nguyên, bỗng nhiên nhớ đến một gã nam nhân thuở nhỏ. Đó là một hộ vệ trông rất bình thường, ánh mắt nhìn hắn luôn tràn ngập vẻ trìu mến, nhưng hắn lại thấy gã vô cùng nhớp nhúa, vô số lần yêu cầu gã phải tránh xa mình.
Thái hậu lại luôn đặc biệt dung túng cho người đó. Lúc ấy hắn không biết nguyên nhân, tưởng kẻ này có ý đồ xấu nên đã thừa dịp Thái hậu vắng mặt mà xử t. ử gã. Thái hậu vì thế đã cãi nhau với hắn một trận lôi đình, nói rằng một ngày nào đó hắn sẽ hối hận.
Bây giờ hắn đã hiểu. Hắn có hối hận không? Không! C.h.ế. t hay lắm, hạng người bẩn thỉu như thế, c.h.ế. t có gì đáng tiếc! Cả hắn nữa, cả đời này của hắn vốn là một sai lầm, xuống hoàng tuyền làm bạn với lão thái bà kia cũng tốt...
Thân hình Tống An gục xuống, dần tắt thở. Trì Cảnh Nguyên lạnh lùng liếc nhìn, bảo thị vệ: "Xử lý đi, thanh kiếm này đem vứt bỏ." Bẩn rồi.
Hỏi rõ nơi Không Đại sư đưa Tống Trinh đến, Trì Cảnh Nguyên bước tới trước sương phòng. Lúc này, hơi thở của hắn có chút hỗn loạn. Khi đang bận rộn xử lý tấu chương, ám vệ theo hầu Tống Trinh đột ngột xông vào khiến tim hắn thắt lại.
Nhưng những lời ám vệ nói sau đó làm ánh mắt hắn bỗng chốc trầm xuống. Hắn nghẹn ngào hỏi ám vệ: "Bệ hạ có phủ nhận không?"
"Không có..."
Khoảnh khắc đó, hắn thực sự cảm nhận được thế nào là kinh hỉ đan xen. Kinh hãi vì Tống An đã che giấu dã tâm nhiều năm như vậy, hắn để Tống Trinh đi gặp tên ấy chẳng khác nào đẩy nàng vào hiểm cảnh.
Hỉ là vì thân phận của Tống Trinh. Những ngày qua, hắn còn chưa kịp thuyết phục bản thân làm đoạn tụ, cũng chưa nỡ nhẫn tâm bẻ cong Tống Trinh... Không ngờ ông trời lại mang tới tin tốt lành này.
Trì Cảnh Nguyên cảm thấy đây là chuyện khiến hắn hưng phấn nhất trong suốt mấy tháng qua. May mắn hắn đã từ tiền tuyến trở về; may mắn hắn đã nhận ra nàng ở Xuyên Vân, may mắn nàng vẫn là nàng. Chỉ tiếc hắn đến muộn một bước, khiến nàng bị thương.
"Trì thí chủ, người đã đến." Bên trong sương phòng truyền ra giọng của Không Đại sư.
Nam nhân đẩy cửa bước vào, ánh mắt lập tức khóa c.h.ặ. t trên người Tống Trinh. Hắn hỏi Không Đại sư: "Tại sao ông không cứu nàng?"
Không Đại sư chắp tay: "A di đà phật, khi gặp bần tăng, Bệ hạ đã lâm nguy, huống hồ bần tăng quả thực không ngờ trên người Tống thí chủ lại mang theo ám khí."
Trì Cảnh Nguyên nhíu mày: "Ý ông là gì?"
"Bệ hạ vốn là dị hồn nhập xác, không chịu nổi sự tẩy lễ từ phật quang của bần tăng. Không chỉ thế, Bệ hạ bình thường cũng hay xuất hiện chứng ly hồn, e là không mấy dễ chịu. Độc châm của Tống thí chủ tuy lợi hại, nhưng Bệ hạ trước kia chắc hẳn đã dùng qua thần d.ư.ợ. c giải độc, độc này đối với nàng không có ảnh hưởng gì."
Nghe vậy, Trì Cảnh Nguyên nhớ lại những lúc Tống Trinh gặp sấm sét, hóa ra là vì nguyên nhân này sao? Khi ấy nàng nắm lấy hắn thì dường như dịu đi nhiều, chẳng lẽ hắn đối với nàng còn có tác dụng gì chăng?
"Trì thí chủ, người còn nhớ ba tháng trước từng đến tìm bần tăng, lúc đó người muốn vứt bỏ long khí, từ bỏ thiên hạ. Nhưng long khí đã vì người mà tìm được nữ t. ử này, xin người chớ phụ thiên hạ này thêm nữa."
Trì Cảnh Nguyên chỉ quan tâm đến cơ thể Tống Trinh, nếu nàng không còn, thiên hạ này có ích gì? Hắn không thể chịu đựng được việc mất nàng thêm một lần nào nữa.
"Làm sao mới cứu được nàng?"
Không Đại sư nhìn sâu vào mắt hắn: "Người không định hỏi tại sao đây lại là thân thể của Bệ hạ sao?"
Nam nhân nhíu mày, nhận ra sự tình không đơn giản: "Vì sao?"
"Tỷ muội song sinh, giữa họ vốn có linh hồn cảm ứng."
"Ý ông là, Vân Trăn vốn là người Tề quốc, do Thái hậu sinh ra?" Đáy mắt Trì Cảnh Nguyên dần hiện lên sắc đỏ rực như sóng triều cuộn cuộn. Không Đại sư gật đầu: "Chính xác. Thái hậu năm đó hẳn là đã sinh hạ song t.ử."
Những chuyện sau đó không cần điều tra hắn cũng đoán ra được đại khái. Thái hậu sợ người khác nhận ra sơ hở nên giấu mọi người vứt bỏ Vân Trăn, trời xui đất khiến Vân Trăn bị cung nữ Xuyên Vân nhặt được.
Cung nữ đó nảy lòng tham muốn "mẫu bằng t. ử quý", dẫn đến cảnh ngộ sau này của Vân Trăn. Tất cả mọi chuyện, suy cho cùng đều là do Thái hậu... Trì Cảnh Nguyên hận không thể lôi bà ta ra băm vằn nhưng bà ta đã c.h.ế.t, hắn có phát tiết thế nào cũng không thay đổi được sự thật đã xảy ra.
Chỉ tiếc là Trăn nhi của hắn lẽ ra đã có thể là một tiểu công chúa vô ưu vô lự...
"Cứu nàng." Dù thế nào, dù phải trả giá gì, hắn cũng phải cứu nàng. Không Đại sư nhíu mày: "Bắt người vứt bỏ thiên hạ người cũng nguyện ý sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!