Lời này đ.á.n. h đúng vào nỗi lo của Thái t.ử, chính vì kiêng dè phụ hoàng nên hắn mới chưa ra tay. Hoàng thất Xuyên Vân không nuôi kẻ vô dụng, Vân Trăn này tám phần là quân cờ để phụ hoàng đem đi tặng người hoặc hòa thân. Nếu hắn đụng vào, nói nặng ra là có thể làm ảnh hưởng đến bang giao hai nước.
Vân Văn Diệu nhíu mày: "Bổn cung c.h.ế. t cũng không thừa nhận là được. Sao nào, ngươi định tố cáo ta chắc?"
Tam hoàng t. ử vội vàng: "Thần đệ dĩ nhiên không dám, chỉ là nhắc nhở huynh một câu thôi chứ không có ý ngăn cản. Đệ xin cáo lui trước." Nói xong, hắn chuồn thẳng.
Tống Trinh, người chứng kiến toàn bộ sự việc, lúc này sắc mặt đã trắng bệch. Vân Văn Diệu cái con cầm thú này! Hắn cư nhiên muốn làm chuyện bại hoại luân thường đạo lý...
Vân Trăn không suy nghĩ nhiều, quay đầu bỏ chạy, nhưng đã bị Vân Văn Diệu đuổi kịp, bóp c.h.ặ. t lấy cổ: "Muốn chạy sao?"
Hắn lôi xềnh xệch nàng về phía bụi núi giả. Vân Trăn liều mạng vùng vẫy nhưng không lại được sức của hắn: "Vân Văn Diệu, ngươi Đ* c*m th* không bằng người!"
Đến hốc núi giả, Vân Trăn bị hắn ép c.h.ặ. t vào tảng đá. Vân Văn Diệu cười hiểm độc: "Sẽ không có ai đến cứu ngươi đâu. Ngoại trừ phụ hoàng ra, kẻ khác dù có thấy cũng chỉ tưởng bổn cung đang sủng hạnh cung nữ, ai dám quản ta?"
Vân Trăn gào thét cứu mạng, nhưng khu hoa viên này vốn hẻo lánh, hiếm người qua lại. Dù có người thật, e là cũng giống như lời hắn nói, chẳng ai dám xen vào.
Nàng tuyệt vọng đến mức muốn đ.â. m đầu vào đá mà c.h.ế. t ngay tại chỗ.
Tống Trinh nhìn thấy cảnh này, trong lòng buồn nôn và căm phẫn đến cực điểm. Trên đời này sao lại có loại cặn bã như Vân Văn Diệu cơ chứ?!
Đúng lúc đó, một tiếng hô vang lên: "Bệ hạ giá lâm."
Mọi chuyện trong mộng diễn ra chân thực đến mức nàng như chính mình đang trải qua, tiếng thái giám lanh lảnh, ch. ói tai phảng phất ngay bên tai. Tống Trinh đột ngột mở bừng mắt, thở hắt ra một hơi dài, buông lỏng đôi khớp hàm vốn luôn nghiến c.h.ặ.t.
Nàng biết, những gì vừa thấy chính là ký ức chân thực từng xảy ra.
Nàng nhớ ra rồi.
Sau lúc đó, có một tiểu thái giám giả vờ báo tin, nàng có được giây phút sơ hở liền hạ quyết tâm, tung chân đá mạnh vào chỗ hiểm của Vân Văn Diệu. Nhân lúc hắn đau đớn đến không còn sức lực, nàng xoay người bỏ chạy thục mạng.
Lúc đó nàng đã quyết định, nàng phải xuất cung, rời khỏi cái nơi khiến người ta hít thở không thông này, vĩnh viễn không bao giờ trở lại.
Nàng tìm đến Lý ma ma, muốn đưa bà cùng đi.
Vân Trăn là một tay Lý ma ma đút từng thìa nước cơm nuôi lớn. Mẹ nàng vốn là một cung nữ không chịu an phận, thừa lúc hoàng đế say rượu mà quyến rũ, sau đó bỏ trốn sinh hạ Vân Trăn, định dùng đứa con để đòi lấy một danh phận trong cung.
Nhưng hoàng đế Xuyên Vân là hạng người nào? Một bậc thiên t. ử sao có thể để một cung nữ thấp kém uy h.i.ế.p?
Lão giữ lại Vân Trăn, nhưng lại đem mẹ nàng đi phanh thây xử t.ử. Sự tồn tại của Vân Trăn giống như một lời nhắc nhở về vết nhơ bị tính kế trong quá khứ của hoàng đế. Từ đó, Vân Trăn trở thành trò cười lớn nhất hoàng cung, mang danh công chúa nhưng chẳng ai đoái hoài.
Ý đồ của hoàng đế chính là mặc kệ nàng tự sinh tự diệt.
Lý ma ma là đồng hương của mẹ Vân Trăn, thấy nàng đáng thương nên mới nuôi nấng. Công việc của bà là chăm sóc các phi tần trong lãnh cung. Nơi này hẻo lánh, ít người qua lại nên Vân Trăn mới có thể bình an lớn lên.
Chỉ là Vân Trăn càng lớn càng xinh đẹp, sự xuất hiện của một đứa trẻ mỹ miều trong lãnh cung nhanh ch. óng lan truyền, thân phận của nàng không thể giấu kín được nữa. Cũng may hoàng đế không nói gì, cứ như thể từ đầu đến cuối đều đã biết chuyện nên vẫn để nàng sống cùng Lý ma ma.
Trong cung không bao giờ thiếu những chuyện lạ, và thân phận của Vân Trăn đã khơi dậy sự hứng thú của các hoàng t.ử, công chúa khác.
Nhục nhã kẻ hầu người hạ sao sướng bằng nhục nhã một công chúa?
Bọn chúng bắt đầu thường xuyên bắt lấy Vân Trăn để trêu chọc, hành hạ, nhìn nàng khóc lóc, nhìn nàng van xin.
Về sau Vân Trăn học được cách khôn ngoan hơn, nàng bắt đầu né tránh đám người đó. Trong cung không có chỗ trốn, nàng liền chui lỗ ch. ó ra ngoài cung.
Lâu dần, Vân Trăn tạo được một gia đình nhỏ ở ngoài cung, trong vùng núi ngoại ô kinh thành. Nơi đó vốn là căn nhà hoang bị bỏ phế, mỗi lần ra cung nàng đều sửa sang một chút, dần dần cũng ra dáng một mái nhà.
Ở đó nàng có vườn rau, có chú ch. ó Đại Hoàng nàng nuôi nẫng, có lũ gà vịt nhỏ do chính tay nàng ấp ra...
Nàng vội vã chạy về sân nhỏ, nắm tay Lý ma ma nói ra ý định của mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!