Tống Trinh: ... Ta đã lắc đầu rồi mà!
"Ngồi đi." Hắn chọn một phiến đá khá gần nàng để ngồi xuống.
Ngay khi Tống Trinh vừa ngồi định chỗ, hắn liền lên tiếng, giọng điệu ôn hòa hơn thường ngày, mang theo chút thân cận: "Ngươi vốn là con nhà tướng, từ nhỏ đã cứ yếu đuối mong manh, lớn lên lại càng giống nữ nhi, thật nên theo ta vào quân doanh luyện tập một chút."
Tống Trinh: "..." Mắng người không dùng từ tục tĩu, đúng là tuyệt kỹ.
"Quên rồi sao? Trước kia ngươi thích nhất là bám đuôi ta, ta làm gì ngươi cũng muốn làm theo." Hắn giơ bầu rượu chạm khẽ vào chén của nàng, phát ra tiếng kêu thanh thúy.
Lúc này Tống Trinh mới hiểu ra, hắn đang ôn lại chuyện cũ giữa hắn và vị tiểu Hoàng đế thật sự lúc nhỏ. Dù bất ngờ nhưng nàng chẳng biết ứng phó ra sao, đành cúi đầu ngửi mùi rượu, thấy không quá nồng nên nhấp một ngụm nhỏ.
Trì Cảnh Nguyên lại lời tâm huyết nói tiếp: "Chúng ta đều đã trưởng thành, thân là nam nhi, trên vai đều có trách nhiệm, cũng có người muốn bảo vệ."
Tống Trinh: ? Hắn định nói cái gì đây?
"Thần đã tìm được người đó rồi. Bệ hạ còn nhỏ, dẫu hiện giờ chưa có thì sau này cũng sẽ có. Nhưng... người đó chắc chắn không nên là thần."!!!
Ngụm rượu trong miệng Tống Trinh còn chưa kịp nuốt xuống, nghe câu này liền bị sặc, ho khụ khụ dữ dội. Nàng thật sự cảm thấy Trì Cảnh Nguyên này đầu óc có vấn đề, hoặc là bị loạn tâm thần rồi.
Không chỉ nhận vơ kiếp trước của nàng làm vị hôn thê, mà còn luôn tưởng nàng (trong lốt Hoàng đế) muốn "đoạn tụ" với hắn!
Chẳng lẽ chỉ vì nàng nhờ hắn đứng canh lúc thay đồ sao? Long thể của trẫm há để người thường xem được? Thay quần áo thì phải chú trọng, kín đáo một chút là bình thường mà!
Tống Trinh lau vệt rượu bên khóe miệng, chân thành giải thích: "Trì ái khanh hiểu lầm rồi, trẫm đối với ngươi thật sự, thật sự, thật sự không có ý đồ gì khác! Chuyện hôm qua là trẫm bịa ra thôi, ngươi đừng để bụng. Trẫm... quả thật có hơi kiêu kỳ, trẫm hứa sau này sẽ sửa, được không?"
Trì Cảnh Nguyên liếc xéo nàng một cái: "Vậy nên lúc nãy Bệ hạ nhìn chằm chằm vào tên thị vệ bắt cá suốt nửa ngày, chỉ là để nghiên cứu xem cá có tươi hay không thôi sao?"
Tống Trinh: "......."
Còn có thể vui vẻ trò chuyện được nữa không hả? Nàng không phải chỉ khen một câu "thật vạm vỡ" sao? Người thị vệ nhận được một câu tán thưởng hữu nghị từ cấp trên thì có gì sai nào?!
"Rượu này hậu vị hơi mạnh, trẫm thấy hơi mệt, đi nghỉ trước đây."
Tống Trinh đặt chén xuống, quyết định cách xa hắn một chút để chứng minh mình hoàn toàn không có ý đồ "đoạn tụ" gì cả. Trì Cảnh Nguyên lại khôi phục vẻ mặt lạnh lùng: "Bệ hạ, đường đến Xuyên Vân còn xa, sau này ra ngoài chớ có tùy hứng như hôm nay."
Tống Trinh "Ừm" một tiếng. Lần sau nàng nhất định sẽ mang theo ám vệ của mình, nàng vẫn là kẻ rất quý trọng cái mạng nhỏ này.....
Có lẽ do bị đám sát thủ kích động, cộng thêm hậu vị của rượu hơi mạnh, khi Tống Trinh mở mắt ra thì mặt trời đã lên cao. Xe ngựa lao đi vun v. út, sự xóc nảy dọc đường cũng chẳng ngăn được giấc ngủ thơm nồng của nàng.
Nàng xoa xoa cái m.ô.n. g bị xóc đến tê dại, vén rèm nhìn ra ngoài. Vẫn là đồng không m.ô.n. g quạnh, chẳng biết đã đến nơi nào. Nàng hỏi thị vệ đ.á.n. h xe: "Đến đâu rồi? Sao lại vội vã thế?"
"Nhiếp Chính Vương phân phó trước khi trời tối phải tới được Hưng Thành, đêm nay khả năng sẽ có mưa lớn."
Tống Trinh hiểu ra, gật gật đầu, có chút ngập ngừng hỏi: "Thế có... sấm sét không?"
Thị vệ lúng túng gãi đầu, cười hì hì: "Cái này... thuộc hạ không rõ, hay Bệ hạ hỏi Vương gia xem?"
Nàng ngẩng đầu nhìn trời, mây đen ùn ùn kéo đến, sắc trời tối sầm như đã sang hoàng hôn, nàng lại chui tọt vào xe. Thôi, đằng nào mưa cũng sẽ mưa, hỏi cũng chẳng thay đổi được gì, cứ nằm ườn ra tiếp vậy.
Trì Cảnh Nguyên cưỡi ngựa đi phía trước nghe thấy cuộc đối thoại của hai người, hơi nghiêng đầu, trong lòng ẩn ẩn một suy đoán.
Cũng may họ ra roi thúc ngựa, cuối cùng cũng tới được Lư Dương khi trời chưa tối hẳn. Lư Dương là một thị trấn vùng sông nước phương Nam điển hình, ba mặt bao quanh bởi hồ, thủy lộ phát đạt, dân cư đông đúc.
Vì sản vật phong phú nên ngay ngoài cửa thành có một chợ cá do ngư dân tự lập, không chỉ có cá tươi mà còn có cá khô, cá muối và đủ thứ lạ mắt. Sau khi vào khách đ**m trong thành, Tống Trinh dò hỏi được tin này.
Thế là nàng vui vẻ phái Ám Thất đi mua một bao cá mặn lớn. Nàng nhớ món cá mặn hầm thịt vô cùng. Cái bao cá mặn to đùng ấy bốc mùi tanh nồng đặc trưng, cách xa cả trượng cũng ngửi thấy, Trì Cảnh Nguyên đương nhiên không thoát khỏi "tra tấn" khứu giác.
"Bệ hạ, Nhiếp Chính Vương tới kìa, Người mau giấu bao cá mặn đi!" Một tiểu thị vệ liều mạng mật báo cho Tống Trinh. Tống Trinh ngẩn ngơ: Tại sao phải giấu? Ăn cá mặn phạm pháp à?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!