Chương 10: (Vô Đề)

Nàng cũng không rõ vì sao khi nghe hắn có vị hôn thê, trong lòng lại nảy sinh cảm giác kỳ quái, vừa chua xót lại vừa nghẹn đắng.

"Hazzz..." Lan phi tiếc rẻ thở dài: "Cụ thể thì huynh trưởng ta cũng không rõ, hình như là một công chúa của Xuyên Vân quốc. Không biết c.h.ế. t thế nào, nhưng nghe đồn Trì Cảnh Nguyên vì nàng mà g.i.ế. c sạch cả hoàng thất Xuyên Vân rồi."

Công chúa Xuyên Vân quốc? Tim Tống Trinh hẫng một nhịp. Trong ký ức của nàng, Trì Cảnh Nguyên chưa từng qua lại với vị công chúa nào của Xuyên Vân cả. Kỳ quái thật, nàng dù sao cũng là ân nhân cứu mạng của hắn, vậy mà hắn chưa bao giờ nhắc đến người này.

Nhưng rồi nàng cũng nhanh ch. óng gạt đi, mình chẳng qua chỉ hầu hạ hắn mấy ngày, người ta không cần thiết phải đem chuyện riêng tư đại sự kể cho nàng nghe.

Lan phi đã đứng dậy tự chải tóc trước gương đồng, thấy Tống Trinh thẩn thờ liền hỏi: "A Trinh, nghĩ gì mà nhập tâm vậy?"

Tống Trinh xoa xoa giữa mày, hít một hơi sâu: "Không có gì, hơi đói rồi, truyền thiện thôi."

Từ lúc về họ vẫn chưa ăn gì, bữa này tính ra là bữa đêm rồi. Trước đây Tống Trinh chẳng dám mơ đến bữa đêm, cơm tối không có là chuyện thường, đói thì chỉ biết nhịn. Lan phi lại nhíu mày lắc đầu: "Thôi, ta không ăn đâu, béo lắm."

Tống Trinh câm nín. Ăn một bữa thì béo đi đâu được? Nhưng nàng hiểu tâm lý yêu cái đẹp của nữ t. ử nên không cưỡng cầu. Chỉ là, bát canh đậu phụ kia vẫn được đưa tới. May mà lúc này không có người của Thái hậu giám sát, nàng lén đổ đi một nửa, giả vờ như đã dùng xong.

Mỗi món nàng đều cẩn thận nếm trước một miếng nhỏ, xác định không có gì lạ mới dám nuốt. Dù vậy nàng vẫn lo, lỡ có loại độc nào nàng không biết thì sao? Ăn cơm mà không vui vẻ đúng là cực hình!

Sau khi rửa mặt súc miệng, cung nhân đóng cửa lui ra với nụ cười đầy ẩn ý. Tống Trinh cảm thấy sống lưng hơi lạnh. Lan phi cười trộm: "Họ đều ngóng trông ngươi sủng hạnh ta để được thăng vị đấy."

Sủng hạnh thì chịu, nhưng thăng vị thì được. Tống Trinh nháy mắt: "Được, ngày mai phong ngươi làm Quý phi."

"Đừng, ngàn vạn lần đừng!" Lan phi trợn mắt: "Ta còn muốn sống thêm vài năm. Vạn nhất thân phận ngươi bại lộ, ta còn đường mà phủi sạch quan hệ. Đúng rồi, đã tìm được kẻ ám sát ngươi chưa?"

Tống Trinh lắc đầu, đây vẫn là điều khiến nàng bất an. Thái hậu lần này chịu thiệt chắc chắn sẽ ghi hận, dù có Trì Cảnh Nguyên nhưng thế lực của bà ta không hề đơn giản. Nàng lo Thái hậu sẽ lại ra tay, chưa kể kẻ hạ độc vẫn còn trong bóng tối.

"Chủ mưu chắc là Thái hậu rồi. Nếu đã quyết định hợp tác với Trì Cảnh Nguyên thì giao chuyện này cho hắn xử lý, Nhiếp Chính Vương đâu có dễ làm như vậy."

Lan phi hơi ngạc nhiên nhưng cũng thấy hợp lý. Thái hậu coi Tống Trinh là cái gai trong mắt đã lâu. "Kỳ quái thật, ngươi và lão tứ đều là con bà ta, sao bà ta lại tàn nhẫn thế?"

Tống Trinh vô cảm ngồi trên giường: "Có gì lạ đâu, dù sao ta cũng là một đứa con trai giả mà."

Có lẽ Thái hậu sợ một ngày thân phận nàng lộ ra sẽ bị liên lụy. Tống Trinh rụt cổ, quyết định trước khi Trì Cảnh Nguyên lật đổ Thái hậu, nàng phải cẩn thận giữ cái mạng nhỏ này. Dù sao làm hoàng đế sướng như tiên, ăn ngon ngủ kỹ... à mà ngủ có vẻ không ngon lắm, toàn mơ thấy chuyện kỳ quái.

Hai người trò chuyện thêm một lát rồi tắt đèn. Có lẽ do mệt mỏi cả ngày, lại có người tin cậy bên cạnh nên Tống Trinh nhanh ch. óng thiếp đi.

Trong mộng...

Nàng đứng trước cửa hoàng cung Xuyên Vân. Binh mã tấp nập đi qua nhưng lại im lặng đến rợn người, chỉ nghe tiếng vó ngựa và tiếng giáp sắt va chạm. Họ như không thấy nàng, đứng dạt sang hai bên rồi bất động.

Tống Trinh mờ mịt xoay người, phía sau là toàn bộ hoàng thất Xuyên Vân đang quỳ rạp, bao gồm cả Xuyên Vân đế Vân Khải.

Chuyện gì thế này?

"Vân Văn Diệu ở đâu?" Một giọng nói lạnh thấu xương vang lên, Tống Trinh thấy rất quen. Là... Trì Cảnh Nguyên? Hắn làm gì ở đây?

Vân Khải run rẩy: "Đại tướng quân tìm Thái t. ử có việc gì..."

"Xoẹt..."

Một đường kiếm vung lên, Trì Cảnh Nguyên đã đ.â. m xuyên n.g.ự. c Lệ phi! Bà ta trừng mắt rồi ngã xuống, m.á. u tươi nhuộm đỏ mặt đất.

Hắn vẫn bình thản hỏi lại: "Vân Văn Diệu ở đâu?" Giọng hắn không cảm xúc, lạnh như băng khiến Tống Trinh rùng mình. Nàng nhìn thấy Thái t. ử Vân Văn Diệu đang mặt cắt không còn giọt m.á.u, run rẩy đến mức tiểu ra quần.

"Thiêu!"

Nàng nghe thấy mệnh lệnh của Trì Cảnh Nguyên. Tống Trinh biến sắc, hắn điên rồi sao? Đầu hàng không g.i.ế.c, vậy mà hắn lại...! Không sợ bị thiên hạ phỉ nhổ sao? Nàng vô tình hít một hơi lạnh phát ra tiếng động.

Nam nhân phía trước bỗng xoay người, đôi mắt u ám khóa c.h.ặ. t lấy nàng: "Ngươi, cũng thiêu luôn!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!