Hắn vừa nói xong, Ôn Tri Hạ theo bản năng liền cúi đầu nhìn, trong phút chốc liền hiểu ra vì sao hắn lắp bắp.
Có lẽ lúc ngủ nàng đã vô ý làm lỏng dải lụa thắt eo, lúc này xiêm y xộc xệch, để lộ xương quai xanh thanh mảnh, nhìn xuống phía dưới nữa là một mảng da thịt trắng ngần.
Nàng vốn định chỉnh đốn lại y phục, nhưng tay vừa chạm vào thắt lưng lại thấy có gì đó không đúng: "Đệ có thể nhìn thấy?"
"Cũng không hẳn, nói chính xác là đệ có thể nhìn thấy những gì sư tỷ nhìn thấy, cảm nhận được tâm trạng của sư tỷ, mọi thứ đều sống động như thật..."
Giọng hắn nhỏ dần, thậm chí không nói nên lời.
Bởi vì Ôn Tri Hạ không những không thắt lại dây lưng, ngược lại còn khẽ kéo xiêm y xuống, để lộ bờ vai trần nửa kín nửa hở, khiến người ta m.á. u nóng sục sôi.
"Sư tỷ..."
"Chỉ có thể nhìn, không thể chạm, cảm giác không có thân thể chẳng dễ chịu gì phải không?"
Thẩm Ngộ Phong không nói nên lời.
Ôn Tri Hạ khẽ cười, tâm trạng cũng khá lên không ít: "Đúng rồi, phản ứng và cảm xúc của đệ ta có thể cảm nhận được không?"
"Được chứ, hiện giờ đệ và sư tỷ chân linh cùng chung một thân thể, có thể cảm ứng tương thông."
"Chẳng trách ta thấy cơ thể đột nhiên nóng bừng, hóa ra là có kẻ đang nghĩ ngợi những chuyện không nên nghĩ."
Lát sau, giọng Thẩm Ngộ Phong khàn đặc đáp: "Không phải là không nên nghĩ. Hồn xiêu phách lạc, trằn trọc băn khoăn, chỉ là hiện giờ có tâm mà không có lực thôi."
Ôn Tri Hạ chậm rãi chỉnh đốn lại váy áo, lần nữa trêu chọc: "Nghĩa là, có gan làm loạn nhưng không có gan ra mặt."
"Sư tỷ đang ám chỉ đệ điều gì sao?"
"Không phải ám chỉ."
Về khoản đấu khẩu trêu chọc, Ôn Tri Hạ chưa bao giờ chịu thua.
Nhưng nàng đột nhiên lại nghĩ tới một chuyện, thần sắc có chút kỳ quái: "Đệ nói đệ thấy những gì ta thấy, cảm nhận những gì ta cảm nhận, vậy lúc ta đi tiểu tiện thì sao?"
"... Cũng thấy. Sư tỷ, tỷ đừng giận, tỷ cứ bảo đệ một tiếng, đệ sẽ nhắm mắt lại!"
Ôn Tri Hạ lập tức trở nên đằng đằng sát khí: "Giờ ta sẽ rửa mặt ngay, rửa sạch cái đóa đào rách nát này!"
"Sư tỷ, tỷ nỡ lòng tuyệt tình thế sao?"
Hai người ở trong hang núi nô đùa trêu chọc, chẳng qua đều là những trò mọn cố ý làm cho đối phương vui lòng, ai cũng không muốn mang sự nôn nóng và lo âu đè nặng lên người kia.
Thế nhưng theo thời gian từng ngày trôi qua, thần sắc Ôn Tri Hạ có thể thấy rõ là ngày càng trở nên nghiêm trọng.
Nàng đi quanh hang núi mấy vòng, ghi nhớ lại tất cả những điểm đáng chú ý, cuối cùng dừng lại bên bờ suối.
Thẩm Ngộ Phong không hiểu: "Sư tỷ, tỷ nhìn dòng suối làm gì?
Đã nghĩ ra cách phá giải rồi sao?"
Ôn Tri Hạ nhìn dòng suối gần như sắp đóng băng mà ngẩn ngơ, nghe thấy lời này mới thu hồi tâm trí, thản nhiên đáp: "Không có, ta chỉ là hơi khát nước thôi."
Nói xong, nàng cúi người vốc một ngụm nước suối lạnh lẽo, thần sắc điềm tĩnh không chút do dự mà uống cạn.
Ngày thứ sáu đã trôi qua.
Trong năm ngày này, Ôn Tri Hạ ngoài việc cùng Thẩm Ngộ Phong đấu khẩu trêu đùa thì dường như không hề có hành động đặc biệt nào khác.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!