Chương 98: (Vô Đề)

Cự long hắc sắc tứ chi chống xuống đất, thân hình uốn lượn như loài dã thú họ mèo, toàn thân phủ kín lớp vảy đen tuyền phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo. Đỉnh đầu anh mọc ra mấy chiếc sừng nhọn như ngọn lửa màu đen, uốn cong về phía sau. Trên lưng, đôi cánh khổng lồ tung vỗ "hô hô", khí thế mênh mông. Đôi mắt lam u tối dựng thẳng đồng tử, tựa như trong đó ẩn giấu cả một vũ trụ, sâu thẳm khó dò.

Tiểu Hắc Long thoải mái vẫy nhẹ cái đuôi, chỉ một cái khẽ động đã khiến đất rung núi chuyển.

Lộ Dao ngẩng đầu, thật lâu không thốt nổi thành lời.

"Lộ Dao."

Tiểu Hắc Long thấy cô ngẩn ngơ nhìn mình, bèn từ tốn cúi thấp đầu, khẽ khàng cọ vào cô một chút.

Cho dù anh đã tận lực khống chế lực đạo, Lộ Dao vẫn bị cú chạm ấy hất ngã ngồi xuống đất.

Harold hơi né ánh mắt, cố che giấu vẻ chột dạ.

Lộ Dao chống tay xuống đất, nửa người ngửa ra sau, ngồi trên bãi đá thô ráp. Cô dường như không cảm thấy đau, vẫn giữ nguyên nét mặt ngẩn ngơ ban nãy, đôi mắt không hề chớp động.

Trong lòng Harold nảy sinh một tia bất an, càng lúc càng lan rộng.

Cô ấy… có phải bị dọa sợ rồi không?

Hay là cô thấy hình dạng rồng của anh quá xấu xí?

Hoặc… cô vốn dĩ không thích hắc long?

Người đời tuy xưng tụng Long tộc, nhưng phần nhiều chỉ là mê muội sức mạnh, chứ chưa hẳn thực sự yêu thích.

Có lẽ… anh không nên mạo hiểm.

Không nên biến thành cự long trước mặt một nhân loại, rồi lại mong cầu nhận được một loại hồi đáp khác biệt.

Harold cúi thấp đầu, thân hình khổng lồ phủ phục xuống, hai chân trước nâng lên che lấy đôi mắt.

Thân long vĩ đại từng tấc bò đến gần, cuối cùng dừng lại ngay trước mặt Lộ Dao.

Trong sách tranh, Lộ Dao đã từng xem qua đủ loại hình thái của Long tộc, kể cả hắc long. Cô biết Harold chính là Tiểu Hắc Long, nhưng cái nhìn qua trang sách cùng tận mắt chứng kiến tuyệt đối không thể so sánh.

Một con cự long chân chính quá đỗi khổng lồ, như một ngọn núi nằm chắn ngay trước mắt cô. Từng lớp vảy phát ra ánh sáng lạnh lẽo, chỉ hơi chuyển động một chút thôi, mặt đất cũng run rẩy theo.

Cái nhìn đầu tiên khiến người ta không tránh khỏi sinh lòng kính sợ, nhưng lúc này, thấy Tiểu Hắc Long che mắt phủ phục, dáng vẻ lại có chút đáng yêu.

Cô không nhịn được đưa tay khẽ chạm vào cằm anh.

Trên thân long, ngoại trừ đôi mắt và đầu ngón tay, gần như toàn bộ đều được lớp vảy cứng cáp bao phủ. Sờ lên vừa lạnh lẽo vừa rắn chắc, bóng loáng như sắt thép.

Harold cảm thấy cằm mình hơi nhột, lập tức bỏ móng vuốt xuống, mở to đôi mắt tròn xoe, chớp chớp vài cái. Anh sợ rằng chỉ cần hé miệng thôi đã đủ thổi bay cô, nên cẩn thận dùng tâm trí truyền âm:

"Lộ Dao… cô có sợ không?"

Trong đầu cô bỗng vang lên thanh âm quen thuộc, Lộ Dao giật mình, rồi mới phản ứng lại: là Harold đang nói chuyện với mình. Cô chậm rãi thở ra một hơi, chống tay ngồi dậy, rồi lại không kìm được tiến đến, đưa tay sờ vào móng vuốt khổng lồ của Tiểu Hắc Long.

Sau khi anh biến về hình thái cự long thực sự, bộ giáp nơi móng vuốt cũng trở nên to lớn, nứt vỡ rồi khít chặt lại bao quanh đầu ngón tay.

Thứ vốn dĩ chỉ nhỏ như hạt đậu đường, giờ đây hóa thành bảo thạch khổng lồ, lấp lánh sáng ngời trên móng vuốt. Châu quang bảo khí ấy, so với bảo vật của Ambrose cũng chẳng hề kém cạnh.

Nam Cung Tư Uyển

Lộ Dao cả người ghé lên đầu ngón tay Harold, cọ cọ, ngẩng đầu nói:

"Tôi không ngờ anh lại lớn đến thế. Nhưng mà… cự long vốn dĩ không phải đều phải lớn như vậy sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!