Đột nhiên, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa dồn dập.
Đỗ Thần hơi dừng lại, nhưng không đứng dậy. Anh chỉ thản nhiên cầm lấy đũa, gắp một miếng hoành thánh.
Những chiếc hoành thánh không hề bị mềm nhũn dù ngâm trong nước canh, mà vẫn giữ được trạng thái như vừa mới nấu xong, từng miếng tròn trịa, mượt mà, phần da bánh hơi trong suốt, bên trong là phần nhân thịt hồng nhạt, căng mọng.
Lớp da mỏng bóng của hoành thánh được bao phủ bởi một lớp sa tế đỏ tươi, khiến người ta chỉ nhìn thôi cũng muốn động đũa.
Đỗ Thần hé miệng, nuốt một miếng vào, lớp vỏ mỏng vừa đủ để cảm nhận, không quá dai mà cũng không làm át đi hương vị bên trong, phần nhân thịt bên trong thì săn chắc, giòn sảng, ngon đến mức khiến người ta muốn dậm chân vì thỏa mãn.
Tiếng đập cửa vẫn chưa dừng, một lúc sau, vang lên giọng của Trần Giang:
"Đỗ An, Đỗ An, có ở nhà không?"
Đỗ An đang ngủ trong phòng, nghe thấy tiếng liền bật dậy, vừa chạy ra đã thấy anh trai mình đang ngồi bên bàn, trong mắt lập tức ánh lên niềm vui mừng khôn tả:
"Anh, anh ra khỏi phòng rồi!"
"Ừ."
Đỗ Thần vẫn đang cắm cúi ăn hoành thánh, chỉ liếc nhìn em trai một cái, sau đó lại tiện tay mở tiếp hộp bánh nhân trứng hẹ và móng heo nướng. Mùi thơm ngào ngạt lập tức xộc vào mũi, hoàn toàn kéo anh vào trạng thái ăn uống điên cuồng.
Đỗ An chẳng bận tâm gì, sung sướng chạy ra mở cửa, lập tức kéo bạn vào khoe:
"Trần Giang, Trần Giang, nhìn xem, anh tớ đã ra ngoài rồi!"
Trần Giang bị kéo vào trong, trông thấy Đỗ Thần đang ăn ngấu nghiến, cũng không khỏi kinh ngạc. Trong lòng thầm cảm khái: tiệm ăn vặt kia quả nhiên không phải bình thường ngay cả người mắc chứng thất hồn cũng không cưỡng lại nổi sự cám dỗ ấy.
Dù trông đồ ăn đóng gói có vẻ nhiều, nhưng với họ thì chẳng đáng là bao.
Đỗ Thần cảm thấy chỉ mới chốc lát đã ăn hết sạch, có chút tiếc nuối sờ bụng, ngẩng đầu nhìn em trai đang ngồi đối diện:
"Em mua mấy thứ này ở đâu?"
"Khu A, tòa 99 của nhạc viên, một tiệm ăn vặt."
Nam Cung Tư Uyển
Đỗ An thấy ánh sáng trở lại trong mắt anh trai, lòng cũng cảm thấy vô cùng hạnh phúc.
Đỗ Thần đứng dậy chuẩn bị đi ra ngoài:
"Anh chưa ăn no, muốn đi thêm một chuyến, em đi không?"
Thực sự chưa ăn đã đời, anh cảm thấy mình phải ăn thêm ba ngày ba đêm nữa mới thỏa mãn được.
Trần Giang chen vào nói:
"Đóng cửa rồi, hôm nay chắc không còn ăn được nữa đâu."
Đỗ Thần ngạc nhiên:
"Sớm vậy sao?"
Đỗ An đáp:
"Tiệm đó làm ăn quá phát đạt, bán có hạn mức, lúc nào cũng bán hết rất nhanh."
Trần Giang lúc này nhớ ra mục đích đến tìm Đỗ An, lập tức nói:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!